ōu yáng tài jiān yǔ zhōng shì jué dī yīn duò shǔi míng rì jiàn yú shěng zhōng yīn xì zhī
wén dào zhāng chén gài,
pái huái shí shǒu dōng。
jùn chuān fēi bó yǔ,
luò shǔi yì sān gōng。
yī shī réng chóu yǔ,
guān yī gèng qiè fēng。
jīn zhāo fù xiāng jiàn,
yí shì gé xiān wēng。
徐铉(916年—991年)南唐,北宋初年文学家、书法家。字鼎臣,广陵(今江苏扬州)人。历官五代吴校书郎、南唐知制诰、翰林学士、吏部尚书,后随李煜归宋,官至散骑常侍,世称徐骑省。淳化初因事贬静难军行军司马。曾受诏与句中正等校定《说文解字》。工于书,好李斯小篆。与弟徐锴有文名,号称“二徐”;又与韩熙载齐名,江东谓之“韩徐”。