"双松应暂辍高吟" 诗句出自明代诗人徐渭《送赵某丞琼山偕乃弟赣州兴国典史并往之任海公名瑞者正其治也》
sòng zhào mǒu chéng qióng shān xié nǎi dì gàn zhōu xīng guó diǎn shǐ bìng wǎng zhī rèn hǎi gōng míng rùi zhě zhèng qí zhì yě
sān qiān lǐ wài méi huā líng,
shí bā tān biān yàn xù xīn。
yī yè yān zhōng qīn dù hǎi,
shuāng fú táng shàng bàn dàn qín。
guān lián hé pǔ zhū réng fǎn,
péng zài nán míng xiàn zhèng lín。
pǐ mǎ jǐn kān cháng wèn zhèng,
shuāng sōng yìng zàn chuò gāo yín。
徐渭(1521—1593),汉族,绍兴府山阴(今浙江绍兴)人。初字文清,后改字文长,号天池山人,或署田水月、田丹水,青藤老人、青藤道人、青藤居士、天池渔隐、金垒、金回山人、山阴布衣、白鹇山人、鹅鼻山侬等别号。中国明代文学家、书画家、军事家。民间也普遍流传他的故事传说,关于他年轻时如何聪明,后来如何捉弄官宦等。