"人世未可云" 诗句出自明代诗人徐渭《与林玉两上人登会稽最高山山出秦望上率可五六里玉公早有来归之意因赋以止之》
yǔ lín yù liǎng shàng rén dēng hùi jī zùi gāo shān shān chū qín wàng shàng lv̀ kě wǔ lìu lǐ yù gōng zǎo yǒu lái gūi zhī yì yīn fù yǐ zhǐ zhī
zī shān yī hé wèi,
yǎng shǒu mó qīng yún。
yuǎn qù qì sè gǔ,
hùn dùn tǎng wèi fēn。
yǐn xì shè shǎn luò,
wú nǎi gé xī xūn。
zhōng yǒu jìu shè zhǐ,
shàng jiàn shù ǒu qún。
duǎn cǎo fù jǐng shǔi,
yuǎn sōng zhǔ fēn yūn。
bó yún zài qí xià,
yóu mì gāo dǐng fén。
xuán shì liàng néng jū,
rén shì wèi kě yún。
niàn zǐ jué wú shàng,
sù xī duàn dàn hūn。
yān néng xì bù shí,
yān dé bù gēng yún。
kuàng zī zhí qīu yáng,
hán qì cǎn bù xīn。
wèi kě lái jū sī,
yǔ zǐ yǐ yīn qín。
徐渭(1521—1593),汉族,绍兴府山阴(今浙江绍兴)人。初字文清,后改字文长,号天池山人,或署田水月、田丹水,青藤老人、青藤道人、青藤居士、天池渔隐、金垒、金回山人、山阴布衣、白鹇山人、鹅鼻山侬等别号。中国明代文学家、书画家、军事家。民间也普遍流传他的故事传说,关于他年轻时如何聪明,后来如何捉弄官宦等。