“栖旅终愁出翠微”这段文字出自哪里?

上一句:东风乍喜还沧海

“栖旅终愁出翠微”出自唐代诗人许棠的诗句: 《讲德陈情上淮南李仆射八首》

下一句:应念无媒居选限

"栖旅终愁出翠微" 诗句出自唐代诗人许棠《讲德陈情上淮南李仆射八首》

天降贤人佐圣时自然声教满华夷
英明不独中朝仰清重兼闻外国知
凉夜酒醒多对月晓庭公退半吟诗
梁城东下虽经战风俗犹传守旧规
多朝轩冕冠乾坤四海皆推圣最尊
楚玉已曾分卞玉膺门依旧是龙门
筵开乐振高云动城掩鼙收落日昏
尝念苍生如赤子九州无处不沾恩
未领春闱望早清况联戎阃控强兵
风威遍布江山静教化高同日月明
九郡竟歌兼煮海四方皆得共和羹
东南自此全无事只为期年政已成
帝念淮壖疫疹频牢笼山海委名臣
古来比德由无侣当代同途岂有人
夜宴独吟梁苑月朝游重见广陵春
多年疲瘵全苏息须到讴谣日满秦
三纪吟诗望一名丹霄待得白头成
已期到老还沾禄无复偷闲却养生
当宴每垂听乐泪望云长起忆山情
朱门旧是登龙客初脱鱼鳞胆尚惊
东来淮海拜旌旟不把公卿一字书
曾侍晚斋吟对雪又容华馆食兼鱼
孤微自省恩非次际会谁知分有馀
唯耻旧桥题处在荣归无计似相如
平生南北逐蓬飘待得名成鬓已凋
寒浦一从抛钓艇旧林无处认风飙
程途虽喜关河尽时节犹惊骨肉遥
愁策羸蹄更归去乱山流水满翻潮
丹霄空把桂枝归白首依前着布衣
当路公卿谁见待故乡亲爱自疑非
东风乍喜还沧海栖旅终愁出翠微
应念无媒居选限二年须更守渔矶

jiǎng dé chén qíng shàng huái nán lǐ pū shè bā shǒu
tiān jiàng xián rén zuǒ shèng shí,
zì rán shēng jiào mǎn huá yí。
yīng míng bù dú zhōng zhāo yǎng,
qīng zhòng jiān wén wài guó zhī。
liáng yè jǐu xǐng duō dùi yuè,
xiǎo tíng gōng tùi bàn yín shī。
liáng chéng dōng xià sūi jīng zhàn,
fēng sú yóu chuán shǒu jìu gūi。
duō zhāo xuān miǎn guān gān kūn,
sì hǎi jiē tūi shèng zùi zūn。
chǔ yù yǐ céng fēn biàn yù,
yīng mén yī jìu shì lóng mén。
yán kāi lè zhèn gāo yún dòng,
chéng yǎn pí shōu luò rì hūn。
cháng niàn cāng shēng rú chì zǐ,
jǐu zhōu wú chù bù zhān ēn。
wèi lǐng chūn wéi wàng zǎo qīng,
kuàng lián róng kǔn kòng qiáng bīng。
fēng wēi biàn bù jiāng shān jìng,
jiào huà gāo tóng rì yuè míng。
jǐu jùn jìng gē jiān zhǔ hǎi,
sì fāng jiē dé gòng hé gēng。
dōng nán zì cǐ quán wú shì,
zhǐ wèi qī nián zhèng yǐ chéng。
dì niàn huái ruán yì zhěn pín,
láo lóng shān hǎi wěi míng chén。
gǔ lái bǐ dé yóu wú lv̌,
dāng dài tóng tú qǐ yǒu rén。
yè yàn dú yín liáng yuàn yuè,
zhāo yóu zhòng jiàn guǎng líng chūn。
duō nián pí zhài quán sū xī,
xū dào ōu yáo rì mǎn qín。
sān jì yín shī wàng yī míng,
dān xiāo dài dé bái tóu chéng。
yǐ qī dào lǎo huán zhān lù,
wú fù tōu xián què yǎng shēng。
dāng yàn měi chúi tīng lè lèi,
wàng yún cháng qǐ yì shān qíng。
zhū mén jìu shì dēng lóng kè,
chū tuō yú lín dǎn shàng liáng。
dōng lái huái hǎi bài jīng yú,
bù bǎ gōng qīng yī zì shū。
céng shì wǎn zhāi yín dùi xuě,
yòu róng huá guǎn shí jiān yú。
gū wēi zì shěng ēn fēi cì,
jì hùi shúi zhī fēn yǒu yú。
wéi chǐ jìu qiáo tí chù zài,
róng gūi wú jì sì xiāng rú。
píng shēng nán běi zhú péng piāo,
dài dé míng chéng bìn yǐ diāo。
hán pǔ yī cóng pāo diào tǐng,
jìu lín wú chù rèn fēng biāo。
chéng tú sūi xǐ guān hé jǐn,
shí jié yóu liáng gǔ ròu yáo。
chóu cè léi tí gèng gūi qù,
luàn shān líu shǔi mǎn fān cháo。
dān xiāo kōng bǎ gùi zhī gūi,
bái shǒu yī qián zháo bù yī。
dāng lù gōng qīng shúi jiàn dài,
gù xiāng qīn ài zì yí fēi。
dōng fēng zhà xǐ huán cāng hǎi,
qī lv̌ zhōng chóu chū cùi wēi。
yìng niàn wú méi jū xuǎn xiàn,
èr nián xū gèng shǒu yú jī。

许棠

  许棠(生卒年不详),字文化,唐代诗人。咸通十二年,进士及第,曾为江宁丞。后辞官,潦倒以终,为“咸通十哲”之一。

Processed in 0.079149 Second , 221 querys.