"最难忘、素瓷红盏" 诗句出自清代诗人徐釚《蓦山溪 题樊圻画揖石斋图》
《蓦山溪 题樊圻画揖石斋图》 拼音标注
mò shān xī tí fán qí huà yī shí zhāi tú
zhōu xuán yī shì,
dù shā jī kāng lǎn。
zhù rǔ jìu qīng shān,
hū shí zhàng 、 yù jiāo míng wǎn。
duǎn yuán liáo rào,
rǎn bàn fú é xī,
tuán qīu yù,
zhù chūn quán,
jià shàng qín zūn mǎn。
sōng jú dāng chuāng,
tóng bàn qīng jīng fàn。
kāi juàn dǒu lín xún,
zùi nán wàng 、 sù cí hóng zhǎn。
gōng rán xiǎo yī,
mò guài shì chī diān,
hán líng huà,
yù lín xié,
bù bǎ xián chóu guǎn。
《蓦山溪 题樊圻画揖石斋图》 作者简介
徐釚(qiú )(1636~1708)清代词人。字电发,号虹亭、鞠庄、拙存,晚号枫江渔父。吴江(今属江苏苏州)人。康熙十八年(1679)召试博学鸿词,授翰林院检讨,入史馆纂修明史。因忤权贵,二十五年归里后,东入浙闽,历江右,三至南粤,一至中州。游历所至月名流雅士相题咏。康熙皇帝南巡,两次赐御书,诏原官起用,不肯就。卒年七十三。