"两峰南北崔嵬" 诗句出自清代诗人徐釚《望海潮 登吴山绝顶》
《望海潮 登吴山绝顶》 拼音标注
wàng hǎi cháo dēng wú shān jué dǐng
wú shān rú cǐ,
zhēn kān lì mǎ,
nù cháo ruò gè céng húi。
jīn fěn lóu tái,
shǔi xī jiǎ zhàng,
húi sī jìu rì cháng kāi。
zhǐ diǎn zǒng xiāo mái。
shèng hú guāng liàn yàn,
xiǎo zhù wèi jiā。
yī piàn shēng gē,
chéng biān huà fǎng shǐ yí lái。
zhuàng huái rú xǔ nán pái。
hū yín tāo juǎn xuě,
tiě mǎ hōng léi。
sòng qǐn yān huāng,
wú gōng lù lěng,
liǎng fēng nán běi cūi wéi。
shì jìn jǐu qiān bēi。
xiào bái yī cāng gǒu,
hóng chù kān āi。
tòng kū shān diān,
qiě fú cán zùi wò hāo lái。
《望海潮 登吴山绝顶》 作者简介
徐釚(qiú )(1636~1708)清代词人。字电发,号虹亭、鞠庄、拙存,晚号枫江渔父。吴江(今属江苏苏州)人。康熙十八年(1679)召试博学鸿词,授翰林院检讨,入史馆纂修明史。因忤权贵,二十五年归里后,东入浙闽,历江右,三至南粤,一至中州。游历所至月名流雅士相题咏。康熙皇帝南巡,两次赐御书,诏原官起用,不肯就。卒年七十三。