"炊渐冷" 诗句出自清代诗人徐釚《满江红 题柳村渔乐图》
《满江红 题柳村渔乐图》 拼音标注
mǎn jiāng hóng tí lǐu cūn yú lè tú
yān lǐu méng méng,
xié bào zháo 、 qīng xī yī qū。
xiàng cǐ chù 、 biān lí shài wǎng,
qiān chuán jié wū。
yīng nuǎn húi yú dūi sì shàng,
shǔi shēn chún cài hán yú yù。
zhěn qíng chuān 、 pō yǎn rù chuāng lái,
shān guāng lv̀。
yǔ chū jì,
fēn táo jú。
chūi jiàn lěng,
rán xiāng zhú。
tīng pāi gē tóng dǒu,
hé chóu róng rǔ。
yā jìu lóng yān hūn shù rào,
è gū jiào yǔ chūn tián zú。
gèng yuè míng 、 xiǎo tǐng jiǎn tīng shā,
yú mán shú。
《满江红 题柳村渔乐图》 作者简介
徐釚(qiú )(1636~1708)清代词人。字电发,号虹亭、鞠庄、拙存,晚号枫江渔父。吴江(今属江苏苏州)人。康熙十八年(1679)召试博学鸿词,授翰林院检讨,入史馆纂修明史。因忤权贵,二十五年归里后,东入浙闽,历江右,三至南粤,一至中州。游历所至月名流雅士相题咏。康熙皇帝南巡,两次赐御书,诏原官起用,不肯就。卒年七十三。