“内涤邪垢魂”这段文字出自哪里?

上一句:愿瞻岩閟客

“内涤邪垢魂”出自宋代诗人晁补之的诗句: 《谒岱祠即事》

下一句:赐臣登绝顶

"内涤邪垢魂" 诗句出自宋代诗人晁补之《谒岱祠即事》

泽南三百里极望横天云
云端色凝黛谛视初可分
峥嵘介丘像澒洞元气屯
顷刻有变化惨澹殊明昏
天行帝出震其位生物元
不周偾西北川乃东南奔
宁知六鳌死竟使二山沦
不有是难倾孰维大块根
尝闻周官说实惟天帝孙
神灵所镇守民物斯芘存
幽明吻一理有道惟常尊
不觉下马拜僮奴亦蹲循
乃知正直理足使冥顽敦
三王有损益商人所尊神
明法或不惧夜行安得逡
以此辅世教庶几驱骜民
暮宿太平驿不眠虑丝棼
明朝好天色万象开胚浑
势横恒碣尽支压齐鲁蹲
五色冒日观一握通帝阍
恢拓下嶊嶉青苍上氤氲
泉石竞沮洳烟岚互纷纶
高举躐风海深蹯跆火轮
涛波卷堆阜一一溟渤吞
棋枰视井邑匕箸藏松椿
碧瓦峙双阙红墙缭长闉
愿瞻岩閟客内涤邪垢魂
赐臣登绝顶一览神秀原
万壑射窈窕三坛矗嶙峋
莽不睹项领何能穷髀跟
稍稍指凫绎依依数亭云
松列大夫爵鸁识将军坟
琐屑涧花丽霏微崖药熏
广大良有以奇险安足论
瑰诡有形上颓然德弥惇
得无希夷子傲世逃深蓁
亦有黄冠士相对如麖麏
此曹啮草木语道良未闻
解榻坐中观洗心驰大钧
形气要得一不然随物泯
是事亦姑置幽寻聊可勤
初疑无字碑莹洁谁敢文
又怪玉女井高绝何由奫
俯穿斗仙岩鸟下天壁垠
侧度五贤堂熊经背逡巡
剑石危数履女萝柔履扪
挥斥八极远风来袂轩轩
寥廓自无梯犹疑天可宾
阴谷不敢视恐落魑魅群
安得遂独往身如黄鹄翻
周流遍五岳采掇芝英繁
即欲憩圆峤或当止昆仑
众真迎我语一笑颜玉温
是中差可乐子胡恋尘樊
答此太遗物身闲犹事君
重华迹已远秦汉事方烦
成功属吾宋五礼垂后昆
皇帝二载春臣备太史员
紬绎自帝典颇识康哉言
泥金白玉字愿颂无前勋
有志类韩愈无书愧文园
臣发将雪素臣心犹日暾
今此在林薮跳身同玃猿
徒观众山小愁绝下天门

yè dài cí jí shì
zé nán sān bǎi lǐ,
jí wàng héng tiān yún。
yún duān sè níng dài,
dì shì chū kě fēn。
zhēng róng jiè qīu xiàng,
hòng dòng yuán qì tún。
qǐng kè yǒu biàn huà,
cǎn dàn shū míng hūn。
tiān xíng dì chū zhèn,
qí wèi shēng wù yuán。
bù zhōu fèn xī běi,
chuān nǎi dōng nán bēn。
níng zhī lìu áo sǐ,
jìng shǐ èr shān lún。
bù yǒu shì nán qīng,
shú wéi dà kuài gēn。
cháng wén zhōu guān shuō,
shí wéi tiān dì sūn。
shén líng suǒ zhèn shǒu,
mín wù sī pí cún。
yōu míng wěn yī lǐ,
yǒu dào wéi cháng zūn。
bù jué xià mǎ bài,
tóng nú yì dūn xún。
nǎi zhī zhèng zhí lǐ,
zú shǐ míng wán dūn。
sān wáng yǒu sǔn yì,
shāng rén suǒ zūn shén。
míng fǎ huò bù jù,
yè xíng ān dé qūn。
yǐ cǐ fǔ shì jiào,
shù jī qū áo mín。
mù sù tài píng yì,
bù mián lv̀ sī fén。
míng zhāo hǎo tiān sè,
wàn xiàng kāi pēi hún。
shì héng héng jié jǐn,
zhī yā qí lǔ dūn。
wǔ sè mào rì guān,
yī wò tōng dì hūn。
hūi tuò xià zǔi zūi,
qīng cāng shàng yīn yūn。
quán shí jìng jū rù,
yān lán hù fēn lún。
gāo jǔ liè fēng hǎi,
shēn fán tái huǒ lún。
tāo bō juàn dūi fù,
yī yī míng bó tūn。
qí píng shì jǐng yì,
bǐ zhù cáng sōng chūn。
bì wǎ zhì shuāng què,
hóng qiáng liáo cháng yīn。
yuàn zhān yán bì kè,
nèi dí xié gòu hún。
sì chén dēng jué dǐng,
yī lǎn shén xìu yuán。
wàn hè shè yǎo tiǎo,
sān tán chù lín xún。
mǎng bù dǔ xiàng lǐng,
hé néng qióng bì gēn。
shāo shāo zhǐ fú yì,
yī yī shù tíng yún。
sōng liè dà fū jué,
luó shì jiāng jūn fén。
suǒ xiè jiàn huā lì,
fēi wēi yá yào xūn。
guǎng dà liáng yǒu yǐ,
qí xiǎn ān zú lùn。
gūi gǔi yǒu xíng shàng,
túi rán dé mí dūn。
dé wú xī yí zǐ,
ào shì táo shēn zhēn。
yì yǒu huáng guān shì,
xiāng dùi rú jīng jūn。
cǐ cáo niè cǎo mù,
yǔ dào liáng wèi wén。
jiě tà zuò zhōng guān,
xǐ xīn chí dà jūn。
xíng qì yào dé yī,
bù rán súi wù mǐn。
shì shì yì gū zhì,
yōu xún liáo kě qín。
chū yí wú zì bēi,
yíng jié shúi gǎn wén。
yòu guài yù nv̌ jǐng,
gāo jué hé yóu yūn。
fǔ chuān dǒu xiān yán,
niǎo xià tiān bì yín。
cè dù wǔ xián táng,
xióng jīng bèi qūn xún。
jiàn shí wēi shù lv̌,
nv̌ luó róu lv̌ mén。
hūi chì bā jí yuǎn,
fēng lái mèi xuān xuān。
liáo kuò zì wú tī,
yóu yí tiān kě bīn。
yīn gǔ bù gǎn shì,
kǒng luò chī mèi qún。
ān dé sùi dú wǎng,
shēn rú huáng hú fān。
zhōu líu biàn wǔ yuè,
cǎi duó zhī yīng fán。
jí yù qì yuán jiào,
huò dāng zhǐ kūn lún。
zhòng zhēn yíng wǒ yǔ,
yī xiào yán yù wēn。
shì zhōng chà kě lè,
zǐ hú liàn chén fán。
dá cǐ tài yí wù,
shēn xián yóu shì jūn。
zhòng huá jī yǐ yuǎn,
qín hàn shì fāng fán。
chéng gōng shǔ wú sòng,
wǔ lǐ chúi hòu kūn。
huáng dì èr zài chūn,
chén bèi tài shǐ yuán。
chóu yì zì dì diǎn,
pǒ shì kāng zāi yán。
ní jīn bái yù zì,
yuàn sòng wú qián xūn。
yǒu zhì lèi hán yù,
wú shū kùi wén yuán。
chén fā jiāng xuě sù,
chén xīn yóu rì tūn。
jīn cǐ zài lín sǒu,
tiào shēn tóng jué yuán。
tú guān zhòng shān xiǎo,
chóu jué xià tiān mén 。

晁补之

晁补之(公元1053年—公元1110年),字无咎,号归来子,汉族,济州巨野(今属山东巨野县)人,北宋时期著名文学家。为“苏门四学士”(另有北宋诗人黄庭坚、秦观、张耒)之一。曾任吏部员外郎、礼部郎中。 工书画,能诗词,善属文。与张耒并称“晁张”。其散文语言凝练、流畅,风格近柳宗元。诗学陶渊明。其词格调豪爽,语言清秀晓畅,近苏轼。但其诗词流露出浓厚的消极归隐思想。著有《鸡肋集》、《晁氏琴趣外篇》等。

Processed in 0.103069 Second , 221 querys.