“荀卿论义荣”这段文字出自哪里?

上一句:长饥亦不轑釜云无羹

“荀卿论义荣”出自宋代诗人晁补之的诗句: 《依韵和子充杂言》

下一句:迳庭大不近人情

yī yùn hé zǐ chōng zá yán
jūn bù jiàn dōng fāng shuò,
bì shì jīn mǎ mén,
zhū rú chàng guō tóng lù chén。
huá jī tū tī yì yǐ shēn,
bù rú sūn dēng bì kǒu táo sū mén。
shēn yóu gū fèng wú yǔ lín,
xīn zhī jī shēng wèi shì zhēn。
ér tóng dú shū wén rù xiào,
zāo shí yǒu yòng kě yǐ yí yú jūn。
kǒng zǐ xì yì cí,
zūn gān ér bēi kūn。
ǒu gēng wèi zú wèn lǐ zé,
niǎo shòu gù zì qún jīng zhēn。
mèng cháng shēng shì,
yī dàn xiāo xiē,
zhǒng shàng zhī mù liáng kě bēi。
gǒu wèi pín jiàn bù jì wù,
shēn sǐ mǐn rán jù ruò zī。
wén jūn zǎo mù qī zhú lín,
hé hū zuò cǐ bēi lái yín。
yán jūn féi dùn yè tǎo lùn,
shǎo nián yí zì yǒu yì wén qióng dá jù xìng wài,
xué zhě suǒ bù chén wéi wù wǎng dào níng qū shēn。
qǐ yù xíng bù yóu jìng rú miè míng,
bù rán bù yù qǐ xī yú lín tóng wēi shēng。
bái jū sūi jié,
kōng gǔ nán jǐu jiāng shúi qīn,
dāng shī yī piān chà kě rén。
qīu lán mí wú tíng xià shēng yì fán,
fū rén zì yǒu měi zǐ hé zú yán。
cǎi xié dàn wèi wú chóu hún,
yín shī zuò fù běi chuāng cí gèng yán。
wàn yán bù zhí yī bēi hé zú lián,
yī yōu liáo yòng qióng wú nián。
néng lái xī chóu qīng zuò yī tà héng,
cháng jī yì bù lǎo fǔ yún wú gēng。
xún qīng lùn yì róng,
jìng tíng dà bù jìn rén qíng。
shì fēi yì zhì zhī,
gǔ rén jǔ jǔ liáng liáng shēng hé wèi。
yáng xióng zé zhōng yōng,
fǎn fǎn sāo tòng xiāng lèi。
wǒ jīn bù jiàn xióng,
cǐ xīn yóu wèi jūn zǐ yí。
shì jiān qù shè bù tóng,
qǐ dàn yáng zǎo kuài。
táo qián zì wèi,
jié lú rén shì,
wú chē mǎ xuān,
xīn yuǎn néng ěr。
ān yǒu zhèng jūn,
qí mén rú shì,
yì néng zì wèi,
wǒ xīn rú shǔi 。

晁补之

晁补之(公元1053年—公元1110年),字无咎,号归来子,汉族,济州巨野(今属山东巨野县)人,北宋时期著名文学家。为“苏门四学士”(另有北宋诗人黄庭坚、秦观、张耒)之一。曾任吏部员外郎、礼部郎中。 工书画,能诗词,善属文。与张耒并称“晁张”。其散文语言凝练、流畅,风格近柳宗元。诗学陶渊明。其词格调豪爽,语言清秀晓畅,近苏轼。但其诗词流露出浓厚的消极归隐思想。著有《鸡肋集》、《晁氏琴趣外篇》等。

Processed in 0.636532 Second , 221 querys.