"孔侯翛然顾我语" 诗句出自宋代诗人晁补之《游栖岩寺呈提刑学士毅夫兄》
飞楼压城城跨野,黄河逶迤避条华。
城南鸟道拱高岩,入谷车箱不容马。
解鞍初步石苔青,细泉鸣遶竹间亭。
肩舆直上十八折,维以采丝双巨緪。
我行枉矢复蛇蹙,三步一呼劳我仆。
前旌已作鹤穿云,后队方如蚁缘木。
千条倒涧淙大壑,百丈层冰冻垂瀑。
无云而云苍翠横,无风而风{乔亢}{虛亢}声。
崖穷东转路忽平,长杨老柏森成城。
朱栏碧砌上窈冥,莲花三峰只对面。
仙人玉女如相迎,却临北岭望吾郭。
万瓦一垤令人惊,孔侯翛然顾我语。
高真之居隔风雨,下视人寰如此许。
此中岂但蛮触微,千古纷争几是非。
我言人处世,此见释氏义。
人食地上谷,足固不离地。
我今正在阿堵中,与君安得生两翅。
却忆隋文驾六龙,意比姬满朝河宗。
当时万骑留山麓,登临已卷长江东。
翠微宫里亦如此,依然古殿对乔松。
何况山中携妓裴御史,犹唱当时霜月空。
与君江南厌山水,香垆双剑俱梦中。
异乡同宦对绝景,令我不指东飞鸿。
立戒兵厨酿春酒,要看雪尽山花红。
不须堕泪似羊守,且可骑马同山公。
《游栖岩寺呈提刑学士毅夫兄》 拼音标注
yóu qī yán sì chéng tí xíng xué shì yì fū xiōng
fēi lóu yā chéng chéng kuà yě,
huáng hé wēi yǐ bì tiáo huá。
chéng nán niǎo dào gǒng gāo yán,
rù gǔ chē xiāng bù róng mǎ。
jiě ān chū bù shí tái qīng,
xì quán míng rào zhú jiān tíng。
jiān yú zhí shàng shí bā zhé,
wéi yǐ cǎi sī shuāng jù gēng。
wǒ xíng wǎng shǐ fù shé cù,
sān bù yī hū láo wǒ pū。
qián jīng yǐ zuò hè chuān yún,
hòu dùi fāng rú yǐ yuán mù。
qiān tiáo dǎo jiàn cóng dà hè,
bǎi zhàng céng bīng dòng chúi pù。
wú yún ér yún cāng cùi héng,
wú fēng ér fēng { qiáo kàng } { xū kàng } shēng。
yá qióng dōng zhuǎn lù hū píng,
cháng yáng lǎo bǎi sēn chéng chéng。
zhū lán bì qì shàng yǎo míng,
lián huā sān fēng zhǐ dùi miàn。
xiān rén yù nv̌ rú xiāng yíng,
què lín běi líng wàng wú guō。
wàn wǎ yī dié lìng rén liáng,
kǒng hóu xiāo rán gù wǒ yǔ。
gāo zhēn zhī jū gé fēng yǔ,
xià shì rén huán rú cǐ xǔ。
cǐ zhōng qǐ dàn mán hóng wēi,
qiān gǔ fēn zhēng jī shì fēi。
wǒ yán rén chù shì,
cǐ jiàn shì shì yì。
rén shí dì shàng gǔ,
zú gù bù lí dì。
wǒ jīn zhèng zài ā dǔ zhōng,
yǔ jūn ān dé shēng liǎng chì。
què yì súi wén jià lìu lóng,
yì bǐ jī mǎn zhāo hé zōng。
dāng shí wàn qí líu shān lù,
dēng lín yǐ juàn cháng jiāng dōng。
cùi wēi gōng lǐ yì rú cǐ,
yī rán gǔ diàn dùi qiáo sōng。
hé kuàng shān zhōng xié jì péi yù shǐ,
yóu chàng dāng shí shuāng yuè kōng。
yǔ jūn jiāng nán yàn shān shǔi,
xiāng lú shuāng jiàn jù mèng zhōng。
yì xiāng tóng huàn dùi jué jǐng,
lìng wǒ bù zhǐ dōng fēi hóng。
lì jiè bīng chú niàng chūn jǐu,
yào kàn xuě jǐn shān huā hóng。
bù xū duò lèi sì yáng shǒu,
qiě kě qí mǎ tóng shān gōng 。
《游栖岩寺呈提刑学士毅夫兄》 作者简介
晁补之(公元1053年—公元1110年),字无咎,号归来子,汉族,济州巨野(今属山东巨野县)人,北宋时期著名文学家。为“苏门四学士”(另有北宋诗人黄庭坚、秦观、张耒)之一。曾任吏部员外郎、礼部郎中。 工书画,能诗词,善属文。与张耒并称“晁张”。其散文语言凝练、流畅,风格近柳宗元。诗学陶渊明。其词格调豪爽,语言清秀晓畅,近苏轼。但其诗词流露出浓厚的消极归隐思想。著有《鸡肋集》、《晁氏琴趣外篇》等。