“松枯石烂名应休”这段文字出自哪里?

上一句:君不见五龙山上千松稠

“松枯石烂名应休”出自明代诗人谢榛的诗句: 《秋夜云峰书斋饯别赋得秋字》

下一句:况今乐善存古道

"松枯石烂名应休" 诗句出自明代诗人谢榛《秋夜云峰书斋饯别赋得秋字》

qīu yè yún fēng shū zhāi jiàn bié fù dé qīu zì
zhàng fū píng shēng hé suǒ qíu,
bǎi nián yǔ shì tóng shěn fú。
zhěn shàng yī sī dòng wàn lǐ,
huáng jīn róng yì qí shān qīu。
jūn jiā fù zǐ jì líu xiàng,
shí zhèn zǎo sī duō míng sōu。
zhù shū dūi àn wèi mǎn yì,
yǎn qián qǐ xiá guān fú yóu。
jūn bù jiàn wǔ lóng shān shàng qiān sōng chóu,
sōng kū shí làn míng yìng xīu。
kuàng jīn lè shàn cún gǔ dào,
rì wú sú rǎo xuān tíng yōu。
wǎn lái yǒu kè zì yán kuǎn,
hū tóng chū diǎn qīng qǐ qíu。
gāo zhú jié huā zhào jī xí,
xī fēng chūi dòng xiāng lián gōu。
gòng tán shì wù fù wén zì,
bīn zhǔ xiāng kàn jù bái tóu。
xiào wǒ yín shī hú bù yǐn,
qīng shí dú bào sān lv́ chóu。
jù zhī zùi kè qīng wáng hóu,
jiàn gē háo qì bù néng shōu。
háo qì hùn máng ài jiāng hǎi,
wān gōng yù xiàng fú sāng yóu。
jù tāo xū téng zài kǔi bù,
fān kōng bù dìng fēng sōu sōu。
wàn fēng xián zhū duó míng yuè,
áo yú bèi shàng xìn sù líu。
xiān lv̌ xiāng jiāng tà zǐ wù,
cái qióng sān dǎo réng shí zhōu。
kěn xué shū shēng jū xì lùn,
yù yán liáo ěr cóng zhuāng zhōu。
rén shēng dà xiǎo gè yǒu zhì,
qǐ tú shuāi lǎo gōng diāo sōu。
lóng shé yǐ cáng dì kū yè,
yīng zhǔn zhēng jí tiān guān qīu。
jūn huán bì fēi wǒ xíng lù,
yáng biān xī běi zhǐ bìng zhōu。
gù rén xiāng féng shuō kuàng dá,
kōng náng qù zhù néng zì yóu。
tuō chéng shān chuān súi chù fù,
gū shè dòng kāi shí sǔi líu。
shān líng wèi xǐ biāo xíng shèng,
jìn bǐ zhòng niǎo wú zhōu jīu。
cùi huá yǎo rán diào hàn wǔ,
bái yún fén shǔi kōng yōu yōu。
yīng xióng bù yù shēng tài wǎn,
hé shí qiě sùi tián yuán móu。
zhāng hé zhī yuán zì fā jīu,
yīn yì yè zhōng zǒu mǎ jīng cháng qīu。
xú chén líng luò bà huān yàn,
bù wén guǎng diàn dàn kōng hóu。
liáng xīn liǎng duò jǐng wú yè,
jiē zāi tài xíng hé zǔ xīu。
shàng dǎng yǒu dài jī péng chóu,
huáng huā zhèng kāi jǐu xīn chōu。
dìng yuē dēng gāo zùi jǐu zhòng,
mǎn tiān qīu sè dāng xī lóu。

谢榛

  谢榛(1495~1575)明代布衣诗人。字茂秦,号四溟山人、脱屣山人,山东临清人。十六岁时作乐府商调,流传颇广,后折节读书,刻意为歌诗,以声律有闻于时。嘉靖间,挟诗卷游京师,与李攀龙、王世贞等结诗社,为“后七子”之一,倡导为诗摹拟盛唐,主张“选李杜十四家之最者,熟读之以夺神气,歌咏之以求声调,玩味之以裒精华。”后为李攀龙排斥,削名“七子”之外,客游诸藩王间,以布衣终其身。其诗以律句绝句见长,功力深厚,句响字稳,著有《四溟集》、《四溟诗话》。

Processed in 0.826845 Second , 221 querys.