"武陵无路通桃源" 诗句出自明代诗人谢肃《清衣洞天歌为王卧云平章作》
缑山仙人玉皇客,鹤背吹笙游紫极。
天风万里下吴云,具区东头驻灵迹。
清衣之洞何神奇,洞里有天人莫窥。
瑶华一径香掩冉,琪树万株光陆离。
嵯峨石坛高几许,上通阊阖闻天语。
铿锵璈磬激冷风,摇曳旌旗翻玉宇。
是时仙人挥白羽,辟侣青衣进歌舞。
唯有蹁跹萼绿华,金液行杯擗麟脯。
交梨火枣空纷拿,春光偏著蟠桃华。
仙人醉来虬髯紫,手为白日推龙车。
龙车烛天行不巳,玉皇乘龙见之喜。
敕将大药饮仙人,寿与天地相终始。
仙人昔者忧黎元,伏剑上马安东藩。
功成欲伴赤松子,笑傲林壑娱晨昏。
玄洲从来限弱水,武陵无路通桃源。
何如此洞在人世,只尺异境移昆崙。
苍龙东飞虎西跃,一神摄之令护宅。
是中妙用合元符,歘忽凌空生羽翮。
独怜海客非仙材,乘涛远跨长鲸来。
愿得还丹蜕凡骨,九霞光里观琼台。
《清衣洞天歌为王卧云平章作》 拼音标注
qīng yī dòng tiān gē wèi wáng wò yún píng zhāng zuò
gōu shān xiān rén yù huáng kè,
hè bèi chūi shēng yóu zǐ jí。
tiān fēng wàn lǐ xià wú yún,
jù qū dōng tóu zhù líng jī。
qīng yī zhī dòng hé shén qí,
dòng lǐ yǒu tiān rén mò kūi。
yáo huá yī jìng xiāng yǎn rǎn,
qí shù wàn zhū guāng lù lí。
cuó é shí tán gāo jī xǔ,
shàng tōng chāng gé wén tiān yǔ。
kēng qiāng áo qìng jī lěng fēng,
yáo yè jīng qí fān yù yǔ。
shì shí xiān rén hūi bái yǔ,
pì lv̌ qīng yī jìn gē wǔ。
wéi yǒu pián xiān è lv̀ huá,
jīn yè xíng bēi pì lín fǔ。
jiāo lí huǒ zǎo kōng fēn ná,
chūn guāng piān zhù pán táo huá。
xiān rén zùi lái qíu rán zǐ,
shǒu wèi bái rì tūi lóng chē。
lóng chē zhú tiān xíng bù sì,
yù huáng chéng lóng jiàn zhī xǐ。
chì jiāng dà yào yǐn xiān rén,
shòu yǔ tiān dì xiāng zhōng shǐ。
xiān rén xī zhě yōu lí yuán,
fú jiàn shàng mǎ ān dōng fán。
gōng chéng yù bàn chì sōng zǐ,
xiào ào lín hè yú chén hūn。
xuán zhōu cóng lái xiàn ruò shǔi,
wǔ líng wú lù tōng táo yuán。
hé rú cǐ dòng zài rén shì,
zhǐ chǐ yì jìng yí kūn lún。
cāng lóng dōng fēi hǔ xī yuè,
yī shén shè zhī lìng hù zhái。
shì zhōng miào yòng hé yuán fú,
xū hū líng kōng shēng yǔ hé。
dú lián hǎi kè fēi xiān cái,
chéng tāo yuǎn kuà cháng jīng lái。
yuàn dé huán dān shùi fán gǔ,
jǐu xiá guāng lǐ guān qióng tái。
《清衣洞天歌为王卧云平章作》 作者简介
谢肃,字原功,浙江上虞人,生卒年不详。少与唐肃齐名,时称“会稽二肃”。 学问渊博,工于书法。元至正末,张士诚据吴,谢肃慨然入见献偃兵息民之策。明初,隐于乡里。洪武十九年(1386)举明经,授福建按察司佥事,后以事下狱死。