"中郎何为者" 诗句出自唐代诗人萧颖士《仰答韦司业垂访五首》
呦呦食苹鹿,常饮清泠川。
但悦丰草美,宁知牢馔鲜。
主人有幽意,将以充林泉。
罗网幸免伤,蒙君复羁牵。
高堂列众宾,广座鸣清弦。
俯仰转惊惕,裴回独忧煎。
缅怀云岩路,欲往无由缘。
物各有所好,违之伤自然。
神龟在南国,缅邈湘川阴。
游止莲叶上,岁时嘉树林。
毒虫且不近,斤斧何由寻。
错落负奇文,荧煌耀丹金。
江山万里馀,淮海阻且深。
独保贞素质,不为寒暑侵。
一逢盛明代,应见通灵心。
晋代有儒臣,当年富词藻。
立言寄青史,将以赞王道。
辽落缅岁时,辛勤历江岛。
且言风波倦,探涉岂为宝。
不遇庾征西,云谁展怀抱。
士贫乏知己,安得成所好。
彭阳昔游说,愿谒南郢都。
王果尚未达,况从夷节谟。
岂知晋叔向,无罪婴囚拘。
临难俟解纷,独知祁大夫。
举雠且不弃,何必论亲疏。
夫子觉者也,其能遗我乎。
关西一公子,年貌独青春。
被褐来上京,翳然声未振。
中郎何为者,倒屣惊座宾。
词赋岂不佳,盛名亦相因。
为君奏此曲,此曲多苦辛。
千载不可诬,孰言今无人。
《仰答韦司业垂访五首》 拼音标注
yǎng dá wéi sī yè chúi fǎng wǔ shǒu
yōu yōu shí píng lù,
cháng yǐn qīng líng chuān。
dàn yuè fēng cǎo měi,
níng zhī láo zhuàn xiān。
zhǔ rén yǒu yōu yì,
jiāng yǐ chōng lín quán。
luō wǎng xìng miǎn shāng,
méng jūn fù jī qiān。
gāo táng liè zhòng bīn,
guǎng zuò míng qīng xián。
fǔ yǎng zhuǎn liáng tì,
péi húi dú yōu jiān。
miǎn huái yún yán lù,
yù wǎng wú yóu yuán。
wù gè yǒu suǒ hǎo,
wéi zhī shāng zì rán。
shén gūi zài nán guó,
miǎn miǎo xiāng chuān yīn。
yóu zhǐ lián yè shàng,
sùi shí jiā shù lín。
dú chóng qiě bù jìn,
jīn fǔ hé yóu xún。
cuò luò fù qí wén,
yíng huáng yào dān jīn。
jiāng shān wàn lǐ yú,
huái hǎi zǔ qiě shēn。
dú bǎo zhēn sù zhí,
bù wèi hán shǔ qīn。
yī féng shèng míng dài,
yìng jiàn tōng líng xīn。
jìn dài yǒu rú chén,
dāng nián fù cí zǎo。
lì yán jì qīng shǐ,
jiāng yǐ zàn wáng dào。
liáo luò miǎn sùi shí,
xīn qín lì jiāng dǎo。
qiě yán fēng bō juàn,
tàn shè qǐ wèi bǎo。
bù yù yǔ zhēng xī,
yún shúi zhǎn huái bào。
shì pín fá zhī jǐ,
ān dé chéng suǒ hǎo。
péng yáng xī yóu shuō,
yuàn yè nán yǐng dū。
wáng guǒ shàng wèi dá,
kuàng cóng yí jié mó。
qǐ zhī jìn shū xiàng,
wú zùi yīng qíu jū。
lín nán sì jiě fēn,
dú zhī qí dà fū。
jǔ chóu qiě bù qì,
hé bì lùn qīn shū。
fū zǐ jué zhě yě,
qí néng yí wǒ hū。
guān xī yī gōng zǐ,
nián mào dú qīng chūn。
bèi hé lái shàng jīng,
yì rán shēng wèi zhèn。
zhōng láng hé wèi zhě,
dǎo xǐ liáng zuò bīn。
cí fù qǐ bù jiā,
shèng míng yì xiāng yīn。
wèi jūn zòu cǐ qū,
cǐ qū duō kǔ xīn。
qiān zài bù kě wú,
shú yán jīn wú rén。
《仰答韦司业垂访五首》 作者简介
萧颖士(717~768年),字茂挺,颍州汝阴(今安徽阜阳)人,郡望南兰陵(今江苏常州)。唐朝文人、名士。萧高才博学,著有《萧茂挺集》。门人共谥“文元先生”。工于书法,长于古籀文体,时人论其“殷、颜、柳、陆,李、萧、邵、赵,以能全其交也。”工古文辞,语言朴实;诗多清凄之言。家富藏书,玄宗时,家居洛阳,已有书数千卷。安禄山谋反后,他把藏书转移到石洞坚壁,独身走山南。其文多已散佚,有《萧梁史话》《游梁新集》及文集10余卷,明人辑录有《萧茂挺文集》1卷,《全唐诗》收其诗20首,收其文2卷。