"傲睨倾菊酒" 诗句出自唐代诗人萧颖士《重阳日陪元鲁山德秀登北城,瞩对新霁,因以赠别》
zhòng yáng rì péi yuán lǔ shān dé xìu dēng běi chéng,zhǔ dùi xīn jì,yīn yǐ zèng bié
shān xiàn rào gǔ dié,
yōu yōu kuài dēng wàng。
yǔ yú qīu tiān gāo,
mù jǐn wú yǐn zhuàng。
mián lián zhǐ chuān húi,
yǎo miǎo yā lù shēn。
péng zé xīng bù qiǎn,
lín fēng dòng gūi xīn。
lài zī qín táng xiá,
ào nì qīng jú jǐu。
rén hé sùi yǐ dēng,
cóng zhèng fù hé yǒu。
yuǎn shān shí lǐ bì,
yī dào xián cháng yún。
qīng xiá bàn luò rì,
hùn hé yí qíng xūn。
jiàn wén liáng qī yǔ,
zuò tàn qīng yè yuè。
zhōng huān chuàng yǒu wéi,
xíng zǐ niàn míng fā。
jǐn néng mǐn chǒng rǔ,
wèi miǎn shāng bié lí。
jiāng hú bù kě wàng,
fēng yǔ láo xiāng sī。
míng shí dāng shèng cái,
duǎn jì ān suǒ shè。
hé rì xiè bǎi lǐ,
cóng jūn hàn zhī shì。
萧颖士(717~768年),字茂挺,颍州汝阴(今安徽阜阳)人,郡望南兰陵(今江苏常州)。唐朝文人、名士。萧高才博学,著有《萧茂挺集》。门人共谥“文元先生”。工于书法,长于古籀文体,时人论其“殷、颜、柳、陆,李、萧、邵、赵,以能全其交也。”工古文辞,语言朴实;诗多清凄之言。家富藏书,玄宗时,家居洛阳,已有书数千卷。安禄山谋反后,他把藏书转移到石洞坚壁,独身走山南。其文多已散佚,有《萧梁史话》《游梁新集》及文集10余卷,明人辑录有《萧茂挺文集》1卷,《全唐诗》收其诗20首,收其文2卷。