"漫漫风淮凉" 诗句出自唐代诗人萧颖士《舟中遇陆棣兄西归数日得广陵二三子书知迟晚…垫西岸作》
zhōu zhōng yù lù dì xiōng xī gūi shù rì dé guǎng líng èr sān zǐ shū zhī chí wǎn … diàn xī àn zuò
lín wū yáo àn míng,
zǎo zhī dōng fāng shù。
bō shàng fēng yǔ xiē,
zhōu rén jiào jiāng qù。
cāng cāng qián zhōu rì,
de de húi shā lù。
shǔi qì qīng xiǎo yīn,
tān shēng yǐn chuān wù。
jìu shān láo hún xiǎng,
yì rén zǔ húi sù。
xìn sù qiān lǐ yú,
jiā qī hé yóu yù。
qián chéng rù chǔ xiāng,
mǐ zhuō wèn wéi yáng。
dàn jiàn tǔ yīn yì,
shǐ zhī chéng lù cháng。
liáo liáo wǎn kōng jìng,
màn màn fēng huái liáng。
yún jǐng xìn kě měi,
fēng cháo shū wèi yāng。
gù rén jiāng gāo shàng,
yǒng rì niàn róng guāng。
zhōng lù wǎng chǐ shū,
wèi yú qióng shù fāng。
shēn qī jié wù yǔ,
jìng xī hèn xiāng wàng。
jì yuàn chóng zhāo jì,
wú qí yī wěi háng。
萧颖士(717~768年),字茂挺,颍州汝阴(今安徽阜阳)人,郡望南兰陵(今江苏常州)。唐朝文人、名士。萧高才博学,著有《萧茂挺集》。门人共谥“文元先生”。工于书法,长于古籀文体,时人论其“殷、颜、柳、陆,李、萧、邵、赵,以能全其交也。”工古文辞,语言朴实;诗多清凄之言。家富藏书,玄宗时,家居洛阳,已有书数千卷。安禄山谋反后,他把藏书转移到石洞坚壁,独身走山南。其文多已散佚,有《萧梁史话》《游梁新集》及文集10余卷,明人辑录有《萧茂挺文集》1卷,《全唐诗》收其诗20首,收其文2卷。