“缉熙朝野”这段文字出自哪里?

上一句:周昌多士

“缉熙朝野”出自南北朝诗人萧衍的诗句: 《赠逸民诗》

下一句:体邦经始

"缉熙朝野" 诗句出自南北朝诗人萧衍《赠逸民诗》

任重悠悠生涯浩浩
善难拔茅恶易蔓草
逆思药石逊求非道
珠岂朝珍璧宁国宝
想贤若焚忧人如捣
我闻在昔有古天子
虞华骈圣周昌多士
缉熙朝野体邦经始
惟河出图唯岳降神
是代皆有何代无人
怀宝迷邦高尚隐沦
价待哲后见须明君
伊予不聪故阙斯闻
目因见生才为时育
何为山阿何为空谷
声殊雊雉响异呦鹿
岂须托梦宁俟延卜
想象屠钓踟蹰板筑
仁者博爱大士兼抚
慈均春阳泽若时雨
心忘分别情无去取
等皆长养同加妪煦
譬流趋海如子归父
顾探怀抱非为富贵
代既同人时亦皆醉
六合岳崩九州海沸
事须经纶属当连师
投袂剑起澄清泾渭
念我栖迟安步任心
夏兴石泉春游香林
欢逾丝竹乐过瑟琴
无疑无难谁诃谁禁
百非不起万累俱沈
思怀友朋远至欢适
躬开二敬径延三益
缱绻故旧绸缪宿昔
善言无违相视莫逆
情如断金义若投石
仲节犹嫩春色始娇
湛露未晞轻云已消
绿竹猗猗红桃夭夭
香气四起英蕊六摇
蜂开采花雀戏新条
风光绿野日照青丘
孺鸟初飞新泉始流
乘舆携手连步同游
采芳中阿折华道周
任情止息随意去留
如垄生木木有异心
如林鸣鸟鸟有殊音
如江游鱼鱼有浮沉
岩岩山高湛湛水深
事迹易见理相难寻
晨朝已失桑榆复过
漏有去箭流无还波
切念不减疑虑益多
季俗易骄危心少和
我之忧矣用是作歌

zèng yì mín shī
rèn zhòng yōu yōu,
shēng yá hào hào。
shàn nán bá máo,
è yì màn cǎo。
nì sī yào shí,
xùn qíu fēi dào。
zhū qǐ zhāo zhēn,
bì níng guó bǎo。
xiǎng xián ruò fén,
yōu rén rú dǎo。
wǒ wén zài xī,
yǒu gǔ tiān zǐ。
yú huá pián shèng,
zhōu chāng duō shì。
qì xī zhāo yě,
tǐ bāng jīng shǐ。
wéi hé chū tú,
wéi yuè jiàng shén。
shì dài jiē yǒu,
hé dài wú rén。
huái bǎo mí bāng,
gāo shàng yǐn lún。
jià dài zhé hòu,
jiàn xū míng jūn。
yī yú bù cōng,
gù què sī wén。
mù yīn jiàn shēng,
cái wèi shí yù。
hé wèi shān ā,
hé wèi kōng gǔ。
shēng shū gòu zhì,
xiǎng yì yōu lù。
qǐ xū tuō mèng,
níng sì yán bǔ。
xiǎng xiàng tú diào,
chí chú bǎn zhú。
rén zhě bó ài,
dà shì jiān fǔ。
cí jūn chūn yáng,
zé ruò shí yǔ。
xīn wàng fēn bié,
qíng wú qù qǔ。
děng jiē cháng yǎng,
tóng jiā yù xǔ。
pì líu qū hǎi,
rú zǐ gūi fù。
gù tàn huái bào,
fēi wèi fù gùi。
dài jì tóng rén,
shí yì jiē zùi。
lìu hé yuè bēng,
jǐu zhōu hǎi fèi。
shì xū jīng lún,
shǔ dāng lián shī。
tóu mèi jiàn qǐ,
chéng qīng jīng wèi。
niàn wǒ qī chí,
ān bù rèn xīn。
xià xīng shí quán,
chūn yóu xiāng lín。
huān yú sī zhú,
lè guò sè qín。
wú yí wú nán,
shúi hē shúi jìn。
bǎi fēi bù qǐ,
wàn lèi jù shěn。
sī huái yǒu péng,
yuǎn zhì huān shì。
gōng kāi èr jìng,
jìng yán sān yì。
qiǎn quǎn gù jìu,
chóu móu sù xī。
shàn yán wú wéi,
xiāng shì mò nì。
qíng rú duàn jīn,
yì ruò tóu shí。
zhòng jié yóu nèn,
chūn sè shǐ jiāo。
zhàn lù wèi xī,
qīng yún yǐ xiāo。
lv̀ zhú yī yī,
hóng táo yāo yāo。
xiāng qì sì qǐ,
yīng rǔi lìu yáo。
fēng kāi cǎi huā,
què xì xīn tiáo。
fēng guāng lv̀ yě,
rì zhào qīng qīu。
rú niǎo chū fēi,
xīn quán shǐ líu。
chéng yú xié shǒu,
lián bù tóng yóu。
cǎi fāng zhōng ā,
zhé huá dào zhōu。
rèn qíng zhǐ xī,
súi yì qù líu。
rú lǒng shēng mù,
mù yǒu yì xīn。
rú lín míng niǎo,
niǎo yǒu shū yīn。
rú jiāng yóu yú,
yú yǒu fú chén。
yán yán shān gāo,
zhàn zhàn shǔi shēn。
shì jī yì jiàn,
lǐ xiāng nán xún。
chén zhāo yǐ shī,
sāng yú fù guò。
lòu yǒu qù jiàn,
líu wú huán bō。
qiē niàn bù jiǎn,
yí lv̀ yì duō。
jì sú yì jiāo,
wēi xīn shǎo hé。
wǒ zhī yōu yǐ,
yòng shì zuò gē。

萧衍

  梁高祖武皇帝萧衍(464年-549年),字叔达,小字练儿。南兰陵郡武进县东城里(今江苏省丹阳市访仙镇)人。南北朝时期梁朝政权的建立者。萧衍是兰陵萧氏的世家子弟,为汉朝相国萧何的二十五世孙。父亲萧顺之是齐高帝的族弟,封临湘县侯,官至丹阳尹知事,母张尚柔。他原来是南齐的官员,南齐中兴二年(502年),齐和帝被迫“禅位”于萧衍,南梁建立。萧衍在位时间达四十八年,在南朝的皇帝中列第一位。在位颇有政绩,在位晚年爆发“侯景之乱”,都城陷落,被侯景囚禁,死于台城,享年八十六岁,葬于修陵,谥为武帝,庙号高祖。

Processed in 0.191785 Second , 221 querys.