“越中忽遇慈上人”这段文字出自哪里?

上一句:要看溪山豁胸次

“越中忽遇慈上人”出自明代诗人夏原吉的诗句: 《题慈云海上人泉石轩》

下一句:号称云海超常伦

tí cí yún hǎi shàng rén quán shí xuān
wǒ cháng jià hè yóu péng shān,
diān yá jué bì qióng jī pān。
zhuó yīng líng quán dàn yù sǔi,
zhèn hé yáo shí shōu jīn dān。
bié lái shū hū lì nián sùi,
quán shí gāo huāng wú miào jì。
yòu cóng huái hǎi yú qián táng,
yào kàn xī shān huō xiōng cì。
yuè zhōng hū yù cí shàng rén,
hào chēng yún hǎi chāo cháng lún。
gòu xuān shù yíng bàng yán gǔ,
qīng quán qí shí jiē tiān zhēn。
yǒu shí yì quán xǐ shàn zú,
huó huó quán shēng shù liáng yù。
yǒu shí sǎo shí yí shàn chuáng,
xiàn xiàn tái hén zhòu qíng lv̀。
yín chán yè yù qīng hūi shēng,
shàng rén jiǎo jiǎo shàn xīn níng。
bì yún xiǎo chū bái yī dàn,
shàng rén rǎn rǎn shàn shēn qīng。
cǐ quán qǐ yǔ tān quán bǐ,
cǐ shí yóu fēi diào shí nǐ。
líng líng bù rù xǔ yóu piáo,
záo záo nán wèi sūn chǔ chǐ。
jí lái zhú dǐ pēng lóng tuán,
bái huā fú guāng lìu yuè hán。
zhuó zhī sōng chuāng péi tù yǐng,
xuán gūi nòng yǐng sān fēng zǎn。
lú shān yī pài fēi qiān zhàng,
yǎo miǎo shúi néng rì xiāng xiàng。
hǔ qīu yī piàn róng qiān rén,
xiāo suǒ hé yóu zuò qí shàng。
shì zhī shàng rén jū cǐ xuān,
qīng quán qí shí cháng zài qián。
shí néng yún xī quán néng yǔ,
shàng rén qīng hào níng xū chuán。
wǒ jiāng chéng fēng zhōu bā jí,
wèi xǔ cháng nián zuò cǐ kàn quán shí。
yuàn yán pèi ěr yún hǎi zhī cí bō,
rùn jí tiān xià jūn ráo yì。

夏原吉

(1366—1430)明江西德兴人,迁湖广长沙府湘阴,字惟哲。洪武二十三年举人。入太学,擢户部主事。永乐初进尚书,主持浙西、苏、松治水事。布衣徒步,日夜经划。七年,兼摄行在礼部、兵部、都察院事。十九年,以谏帝北征沙漠,系狱。二十二年,成祖死,仁宗即位,获释。累进太子少保、兼少傅,尚书如故。宣宗即位后,以旧辅益亲重。汉王高煦反,原吉与杨荣劝帝亲征平叛。宣德五年,卒官。历事五朝,外掌度支,内预机务,为政能持大体。卒谥忠靖。有《夏忠靖公集》。

Processed in 0.098037 Second , 221 querys.