"笑我飘零" 诗句出自元代诗人张可久《【中吕】普天乐_赠白玉梅滴》
赠白玉梅滴仙名,乐天姓。
缁尘不染,玉骨长清。
西楼羌管声,东阁新诗兴。
艳紫妖红尘俗病,论风流让与琼琼。
孤山旧盟,黄昏月明,夜雪初晴。
别怀二首故人疏,忧心悄。
愁云淡淡,远水迢迢。
一以白雁寒,几点青山小。
满目凄凉谁知道?
赋情向写遍芭蕉。
明月洞箫,夕阳细草,沙诸残潮。
梦初回,愁难禁。
青楼痛饮,彩扇新吟。
金莲小步移,玉藕香腮枕。
惜雨怜云别图甚?
五百年一对知音。
别离动心,分明为您,憔悴如今。
客怀楚山云,湘江岸。
霜添白发,日减朱颜。
秋风马耳寒,夜雪貂裘绽。
万里南归孤飞雁,动离情故国乡关。
闲身易懒,体官怕晚,倦羽知还。
收心二首姓名香,行为俏。
花花草草,暮暮朝朝。
关心三月春,开口千金笑。
惜玉怜香何时了,彩云空声断鸾箫。
朱颜易老,青山自好,白发难饶。
旧行头,家常扮。
鸳鸯被冷,燕子楼拴。
偷将心事传,掇了梯儿看。
系柳监花乔公案,关防的不似今番。
姨夫暗攒,行院斗侃,子弟先赸越。
秋怀为谁忙?
莫非命。
西风驿马,落月书灯,青天蜀道难,红叶吴江冷。
两字功名频看镜,不饶人白发星星。
钓鱼子陵,思莼季鹰,笑我飘零。
道情北邙烟,西州泪。
先朝故家,破冢残碑。
槽前有限杯,门外无常鬼。
未冷鸳帏合欢被,画楼前玉碎花飞。
悔之晚矣,蒲团纸被,归去来兮。
渡扬子江凤鸾吟,鱼龙竞。
舟移古渡,潮打空城。
清风江上筝,明月波心镜。
未尽诗人登临兴,写新声寄与卿卿。
金山雪晴,玉杯露冷,银海花生。
《【中吕】普天乐_赠白玉梅滴》 拼音标注
【 zhōng lv̌ 】 pǔ tiān lè _ zèng bái yù méi dī
zèng bái yù méi dī xiān míng,
lè tiān xìng。
zī chén bù rǎn,
yù gǔ cháng qīng。
xī lóu qiāng guǎn shēng,
dōng gé xīn shī xīng。
yàn zǐ yāo hóng chén sú bìng,
lùn fēng líu ràng yǔ qióng qióng。
gū shān jìu méng,
huáng hūn yuè míng,
yè xuě chū qíng。
bié huái èr shǒu gù rén shū,
yōu xīn qiǎo。
chóu yún dàn dàn,
yuǎn shǔi tiáo tiáo。
yī yǐ bái yàn hán,
jī diǎn qīng shān xiǎo。
mǎn mù qī liáng shúi zhī dào ?
fù qíng xiàng xiě biàn bā jiāo。
míng yuè dòng xiāo,
xī yáng xì cǎo,
shā zhū cán cháo。
mèng chū húi,
chóu nán jìn。
qīng lóu tòng yǐn,
cǎi shàn xīn yín。
jīn lián xiǎo bù yí,
yù ǒu xiāng sāi zhěn。
xī yǔ lián yún bié tú shén ?
wǔ bǎi nián yī dùi zhī yīn。
bié lí dòng xīn,
fēn míng wèi nín,
qiáo cùi rú jīn。
kè huái chǔ shān yún,
xiāng jiāng àn。
shuāng tiān bái fā,
rì jiǎn zhū yán。
qīu fēng mǎ ěr hán,
yè xuě diāo qíu zhàn。
wàn lǐ nán gūi gū fēi yàn,
dòng lí qíng gù guó xiāng guān。
xián shēn yì lǎn,
tǐ guān pà wǎn,
juàn yǔ zhī huán。
shōu xīn èr shǒu xìng míng xiāng,
xíng wèi qiào。
huā huā cǎo cǎo,
mù mù zhāo zhāo。
guān xīn sān yuè chūn,
kāi kǒu qiān jīn xiào。
xī yù lián xiāng hé shí le,
cǎi yún kōng shēng duàn luán xiāo。
zhū yán yì lǎo,
qīng shān zì hǎo,
bái fā nán ráo。
jìu xíng tóu,
jiā cháng bàn。
yuān yāng bèi lěng,
yàn zǐ lóu shuān。
tōu jiāng xīn shì chuán,
duó le tī ér kàn。
xì lǐu jiān huā qiáo gōng àn,
guān fáng de bù sì jīn fān。
yí fū àn zǎn,
xíng yuàn dǒu kǎn,
zǐ dì xiān shàn yuè。
qīu huái wèi shúi máng ?
mò fēi mìng。
xī fēng yì mǎ,
luò yuè shū dēng,
qīng tiān shǔ dào nán,
hóng yè wú jiāng lěng。
liǎng zì gōng míng pín kàn jìng,
bù ráo rén bái fā xīng xīng。
diào yú zǐ líng,
sī chún jì yīng,
xiào wǒ piāo líng。
dào qíng běi máng yān,
xī zhōu lèi。
xiān zhāo gù jiā,
pò zhǒng cán bēi。
cáo qián yǒu xiàn bēi,
mén wài wú cháng gǔi。
wèi lěng yuān wéi hé huān bèi,
huà lóu qián yù sùi huā fēi。
hǔi zhī wǎn yǐ,
pú tuán zhǐ bèi,
gūi qù lái xī。
dù yáng zǐ jiāng fèng luán yín,
yú lóng jìng。
zhōu yí gǔ dù,
cháo dǎ kōng chéng。
qīng fēng jiāng shàng zhēng,
míng yuè bō xīn jìng。
wèi jǐn shī rén dēng lín xīng,
xiě xīn shēng jì yǔ qīng qīng。
jīn shān xuě qíng,
yù bēi lù lěng,
yín hǎi huā shēng。
《【中吕】普天乐_赠白玉梅滴》 作者简介
张可久(约1270~1348以后)字小山(一说名伯远,字可久,号小山)(《尧山堂外纪》);一说名张可久肖像(林晋生作)可久,字伯远,号小山(《词综》);又一说字仲远,号小山(《四库全书总目提要》),庆元(治所在今浙江宁波鄞县)人,元朝重要散曲家,剧作家,与乔吉并称“双壁”,与张养浩合为“二张”。