"因此上美甘甘风月久相违" 诗句出自元代诗人张可久《【中吕】粉蝶儿_春思花落春》
春思花落春归,怨啼红杜鹃声脆,遍园林景物狼籍。
草茸茸,花朵朵,柳摇深翠。
开遍茶蘼,近清和困人天气。
【醉春风】粉暖倩蜂须,泥香沾燕嘴。
迟迟月影上帘钩,犹未起,起。
为想别离,倦余梳洗,暗生憔悴。
【迎仙客】兽炉香篆息,鸾镜暗尘迷,绣床几番和闷倚。
玉腕消金钏松,钗横环翠委。
屈指归期,不觉的粉脸流红泪。
【红绣鞋】花飞尽空闲鸳砌,日初长静掩朱扉,系垂杨何处玉骢嘶?
落谁家风月馆?
知那里燕莺期?
话叮咛不记得。
【十二月】正交颈鸳鸯拆离,恰双栖鸾凤分飞。
效比翼鹣鹣独宿,乐于飞燕燕孤栖。
传芳信归鸿杳杳,盼音书双鲤迟迟。
【尧民歌】呀,因此上美甘甘风月久相违,冷清清云雨杳无期。
静巉巉灯火掩深闺,清耿耿离魂绕孤帏。
伤悲,雕鞍去不归,都则为辜负了韶华日。
【耍孩儿】自别来无一纸真消息,日近长安那里?
倚危楼险化做望夫石,暮云烟树凄迷。
把春心几度凭归雁,劳望眼终朝怨落晖。
到此际愁无寐,昏秋水揉红泪眼,淡青山蹙损了蛾眉。
【一煞】想当初教吹箫月下欢,笑藏阄花底杯。
到如今花月成淹滞,月团圆紧把浮云闭,花烂熳频遭骤雨催。
落花残月应何济?
花须开谢,月有盈亏。
【尾声】叹春归人未归,盼佳期未有期。
要相逢料得别无计,则除是一枕余香梦儿里。
《【中吕】粉蝶儿_春思花落春》 拼音标注
【 zhōng lv̌ 】 fěn dié ér _ chūn sī huā luò chūn
chūn sī huā luò chūn gūi,
yuàn tí hóng dù juān shēng cùi,
biàn yuán lín jǐng wù láng jí。
cǎo róng róng,
huā duǒ duǒ,
lǐu yáo shēn cùi。
kāi biàn chá mí,
jìn qīng hé kùn rén tiān qì。
【 zùi chūn fēng 】 fěn nuǎn qiàn fēng xū,
ní xiāng zhān yàn zǔi。
chí chí yuè yǐng shàng lián gōu,
yóu wèi qǐ,
qǐ。
wèi xiǎng bié lí,
juàn yú shū xǐ,
àn shēng qiáo cùi。
【 yíng xiān kè 】 shòu lú xiāng zhuàn xī,
luán jìng àn chén mí,
xìu chuáng jī fān hé mèn yǐ。
yù wàn xiāo jīn chuàn sōng,
chāi héng huán cùi wěi。
qū zhǐ gūi qī,
bù jué de fěn liǎn líu hóng lèi。
【 hóng xìu xié 】 huā fēi jǐn kōng xián yuān qì,
rì chū cháng jìng yǎn zhū fēi,
xì chúi yáng hé chù yù cōng sī ?
luò shúi jiā fēng yuè guǎn ?
zhī nà lǐ yàn yīng qī ?
huà dīng níng bù jì dé。
【 shí èr yuè 】 zhèng jiāo jǐng yuān yāng chāi lí,
qià shuāng qī luán fèng fēn fēi。
xiào bǐ yì jiān jiān dú sù,
lè yú fēi yàn yàn gū qī。
chuán fāng xìn gūi hóng yǎo yǎo,
pàn yīn shū shuāng lǐ chí chí。
【 yáo mín gē 】 yā,
yīn cǐ shàng měi gān gān fēng yuè jǐu xiāng wéi,
lěng qīng qīng yún yǔ yǎo wú qī。
jìng chán chán dēng huǒ yǎn shēn gūi,
qīng gěng gěng lí hún rào gū wéi。
shāng bēi,
diāo ān qù bù gūi,
dū zé wèi gū fù le sháo huá rì。
【 shuǎ hái ér 】 zì bié lái wú yī zhǐ zhēn xiāo xī,
rì jìn cháng ān nà lǐ ?
yǐ wēi lóu xiǎn huà zuò wàng fū shí,
mù yún yān shù qī mí。
bǎ chūn xīn jī dù píng gūi yàn,
láo wàng yǎn zhōng zhāo yuàn luò hūi。
dào cǐ jì chóu wú mèi,
hūn qīu shǔi róu hóng lèi yǎn,
dàn qīng shān cù sǔn le é méi。
【 yī shā 】 xiǎng dāng chū jiào chūi xiāo yuè xià huān,
xiào cáng jīu huā dǐ bēi。
dào rú jīn huā yuè chéng yān zhì,
yuè tuán yuán jǐn bǎ fú yún bì,
huā làn màn pín zāo zòu yǔ cūi。
luò huā cán yuè yìng hé jì ?
huā xū kāi xiè,
yuè yǒu yíng yú。
【 wěi shēng 】 tàn chūn gūi rén wèi gūi,
pàn jiā qī wèi yǒu qī。
yào xiāng féng liào dé bié wú jì,
zé chú shì yī zhěn yú xiāng mèng ér lǐ。
《【中吕】粉蝶儿_春思花落春》 作者简介
张可久(约1270~1348以后)字小山(一说名伯远,字可久,号小山)(《尧山堂外纪》);一说名张可久肖像(林晋生作)可久,字伯远,号小山(《词综》);又一说字仲远,号小山(《四库全书总目提要》),庆元(治所在今浙江宁波鄞县)人,元朝重要散曲家,剧作家,与乔吉并称“双壁”,与张养浩合为“二张”。