“愁绝烟林什伯丛”这段文字出自哪里?

上一句:南溪上品潇湘种

“愁绝烟林什伯丛”出自清代诗人吴颖芳的诗句: 《萧尺木画竹》

下一句:画叉高展秋{衤鹿}{衤敕}

xiāo chǐ mù huà zhú
huà chā gāo zhǎn qīu { 衤 lù } { 衤 chì },
lěi luò cháng } yī qū yù。
tiān fēng chūi wǒ guò héng xiāng,
páng fó qīng yán bái shā qū。
míng shǒu sòng wén yuán zhòng gūi,
gǔ jìng bǐ lì wǎn yǔ qí。
jí jīn huà qiàn tiě gōu suǒ,
jīng nú yè dùn sú bù yì。
liáng zhāo kè mǎn dōng xuān wài,
qǐ lì rú qiáng kāi yǎn jiè。
shāo cháng biàn yù pò wū chuán,
shì xiǎo yán dī bù róng guà。
zhī zhī yè yè zhú yì zhōng,
wú zhī yè chù jiē qīng fēng。
tāng píng huǒ jí zuò xiè yǔ,
dèng shì dà zhàng kōng fù kōng。
xì sī sì yǒu bǎi guài zhù,
miào zài wú yì fēi rén gōng。
nán xī shàng pǐn xiāo xiāng zhǒng,
chóu jué yān lín shí bó cóng。

吴颖芳

(1702—1781)浙江仁和人,字西林,因居地之名自号临江乡人。信佛教,号树虚。少时赴试场,为差役所诃,自此弃科举。读书著作。与厉鹗为友,从其劝告,致力于诗。又精律吕之学,著《吹豳录》。于文字音韵亦探讨有得,著《说文理董》、《音韵讨论》。中年以后,治唯识论尤深。另有《临江乡人集》。

Processed in 0.089864 Second , 221 querys.