"洒落沙风送愁去" 诗句出自清代诗人吴颖芳《程氏馆听琴送黄海胡子》
《程氏馆听琴送黄海胡子》 拼音标注
chéng shì guǎn tīng qín sòng huáng hǎi hú zǐ
nán pǔ bié duō wéi cùi shēn,
kòu jiàn hū líng dān fèng yín。
zhǎng shàng shí zhǐ yǒu cháng duǎn,
zuò kè mǎn táng shúi hùi xīn。
rèn dé piǎo xiāng jī xíng zì,
dà jiàng zhù móu bù xiāng qì。
jiàn máng yǐ lù yōu rǎng guāng,
gǎn jī lín xíng sǎ qīu lèi。
kè huái zùi lǎn rú luàn shā,
cùn xīn chóu xiè shuāng hòu huā。
jiāng tíng yù xuě wèi chéng xuě,
sān shí lìu fēng hán dào jiā。
héng cù wú shān jié jiāng lù,
lí hún shàng liàn yān jiāo shù。
zhí bēi qǐ duò rì luò chí,
sǎ luò shā fēng sòng chóu qù。
《程氏馆听琴送黄海胡子》 作者简介
(1702—1781)浙江仁和人,字西林,因居地之名自号临江乡人。信佛教,号树虚。少时赴试场,为差役所诃,自此弃科举。读书著作。与厉鹗为友,从其劝告,致力于诗。又精律吕之学,著《吹豳录》。于文字音韵亦探讨有得,著《说文理董》、《音韵讨论》。中年以后,治唯识论尤深。另有《临江乡人集》。