"走邀温峤辨英物" 诗句出自清代诗人吴廷桢《试儿行为天标令子赋》
璇源照夜凝冰壶,老蚌就掌生明珠。
翠眉蚌颊瞳点漆,人间又见徐卿雏。
去年汤饼会众客,郁葱佳气方充闾。
走邀温峤辨英物,耳畔仿佛闻啼呼。
今来周晬露头角,矫矫自与群儿殊。
豪鹰崱屴毛骨异,敢以凡鸟题门枢。
云屏翠幕好遮护,抱持保姆颜敷腴。
图史百物罗左右,满堂坐展红氍毹。
排窗穴壁竞觇矕,亲戚笑问儿何须。
径前握管随手抹,似寻字画摹之无。
诸馀玩好不挂眼,岂羡取印提戈殳。
乃翁雅素耽词翰,吮毫舔墨勒咿唔。
儿生堕地有同嗜,端能读父盈车书。
草牍方当等曼倩,临书且为留官奴。
几人有儿得宁馨,万金之产良非诬。
我归责子坐叹息,提孩便已趋殊途。
朋来虽有四男子,森如立竹僵墙隅。
懒惰总不好纸笔,召令吐记常含糊。
正应坐我老伏枥,顾后驹齿皆顽驽。
韩子不免简教示,陶公终是分贤愚。
诗成聊复使之写,得不愧汗沾肌肤。
生儿当如李亚子,尔曹碌碌何为乎?
《试儿行为天标令子赋》 拼音标注
shì ér xíng wèi tiān biāo lìng zǐ fù
xuán yuán zhào yè níng bīng hú,
lǎo bàng jìu zhǎng shēng míng zhū。
cùi méi bàng jiá tóng diǎn qī,
rén jiān yòu jiàn xú qīng chú。
qù nián tāng bǐng hùi zhòng kè,
yù cōng jiā qì fāng chōng lv́。
zǒu yāo wēn jiào biàn yīng wù,
ěr pàn fǎng fó wén tí hū。
jīn lái zhōu zùi lù tóu jiǎo,
jiǎo jiǎo zì yǔ qún ér shū。
háo yīng zé lì máo gǔ yì,
gǎn yǐ fán niǎo tí mén shū。
yún píng cùi mù hǎo zhē hù,
bào chí bǎo mǔ yán fū yú。
tú shǐ bǎi wù luō zuǒ yòu,
mǎn táng zuò zhǎn hóng qú shū。
pái chuāng xué bì jìng zhān mǎn,
qīn qī xiào wèn ér hé xū。
jìng qián wò guǎn súi shǒu mǒ,
sì xún zì huà mó zhī wú。
zhū yú wán hǎo bù guà yǎn,
qǐ xiàn qǔ yìn tí gē shū。
nǎi wēng yǎ sù dān cí hàn,
shǔn háo tiǎn mò lè yī wú。
ér shēng duò dì yǒu tóng shì,
duān néng dú fù yíng chē shū。
cǎo dú fāng dāng děng màn qiàn,
lín shū qiě wèi líu guān nú。
jī rén yǒu ér dé níng xīn,
wàn jīn zhī chǎn liáng fēi wú。
wǒ gūi zé zǐ zuò tàn xī,
tí hái biàn yǐ qū shū tú。
péng lái sūi yǒu sì nán zǐ,
sēn rú lì zhú jiāng qiáng yú。
lǎn duò zǒng bù hǎo zhǐ bǐ,
zhào lìng tǔ jì cháng hán hú。
zhèng yìng zuò wǒ lǎo fú lì,
gù hòu jū chǐ jiē wán nú。
hán zǐ bù miǎn jiǎn jiào shì,
táo gōng zhōng shì fēn xián yú。
shī chéng liáo fù shǐ zhī xiě,
dé bù kùi hàn zhān jī fū。
shēng ér dāng rú lǐ yà zǐ,
ěr cáo lù lù hé wèi hū ?
《试儿行为天标令子赋》 作者简介