"世人欲青不可青" 诗句出自元代诗人吴莱《泰山高寄陈彦正》
泰山一何高,高哉极青天。
世人欲青不可青,层岩峭壁徒攀缘。
望中绝顶路已断,石穴青出,铁锁下縆,历趢相钩连。
谁欤爱奇者,步步喜若癫。
一心不顾死,只手捩长烟。
毛群惊回少虎豹,羽族跕堕多乌鸢。
浩气刚风抟结虚空作世界,飞龙捷鬼凿开混沌巢神仙。
道逢四五叟,含笑使来前。
黄冠皓发傲几榻,野菜素粥铺盘筵。
自非尔愿力,何计此留连。
当知仰扣暧昧云霄有顶处,得不俯慑崭岩箐栈无穷渊。
嗟兹大凡夫,行尸走肉真腥膻。
段䂮思家最可惜,李绅恋俗终难镌。
举头告神人,苦乏风马与电鞭。
藤萝束缚即缒下,但见松柏櫹椮数万仞,石棱突兀横戈鋋。
古来秦汉东封不到此,惟问梁父并肃然。
日观嵯峨恍在下,蓬莱浩渺空楼船。
彼云鲸可射,此谓狗能牵。
安期羡门一往不复返,文成五利受宠骤贵祈长年。
仙人自有真,至道何由传。
逖焉龙汉延康纪,去授金珰玉佩篇。
《泰山高寄陈彦正》 拼音标注
tài shān gāo jì chén yàn zhèng
tài shān yī hé gāo,
gāo zāi jí qīng tiān。
shì rén yù qīng bù kě qīng,
céng yán qiào bì tú pān yuán。
wàng zhōng jué dǐng lù yǐ duàn,
shí xué qīng chū,
tiě suǒ xià gēng,
lì lù xiāng gōu lián。
shúi yú ài qí zhě,
bù bù xǐ ruò diān。
yī xīn bù gù sǐ,
zhǐ shǒu liè cháng yān。
máo qún liáng húi shǎo hǔ bào,
yǔ zú dié duò duō wū yuān。
hào qì gāng fēng tuán jié xū kōng zuò shì jiè,
fēi lóng jié gǔi záo kāi hùn dùn cháo shén xiān。
dào féng sì wǔ sǒu,
hán xiào shǐ lái qián。
huáng guān hào fā ào jī tà,
yě cài sù zhōu pū pán yán。
zì fēi ěr yuàn lì,
hé jì cǐ líu lián。
dāng zhī yǎng kòu ài mèi yún xiāo yǒu dǐng chù,
dé bù fǔ shè zhǎn yán jīng zhàn wú qióng yuān。
jiē zī dà fán fū,
xíng shī zǒu ròu zhēn xīng dàn。
duàn lvè sī jiā zùi kě xī,
lǐ shēn liàn sú zhōng nán juān。
jǔ tóu gào shén rén,
kǔ fá fēng mǎ yǔ diàn biān。
téng luó shù fú jí zhùi xià,
dàn jiàn sōng bǎi xiāo sēn shù wàn rèn,
shí léng tū wù héng gē chán。
gǔ lái qín hàn dōng fēng bù dào cǐ,
wéi wèn liáng fù bìng sù rán。
rì guān cuó é huǎng zài xià,
péng lái hào miǎo kōng lóu chuán。
bǐ yún jīng kě shè,
cǐ wèi gǒu néng qiān。
ān qī xiàn mén yī wǎng bù fù fǎn,
wén chéng wǔ lì shòu chǒng zòu gùi qí cháng nián。
xiān rén zì yǒu zhēn,
zhì dào hé yóu chuán。
tì yān lóng hàn yán kāng jì,
qù shòu jīn dāng yù pèi piān。