"登高长啸招晴月" 诗句出自元代诗人危素《五月廿有二日同邓渐叔仪晋季昭旭肆父昶㫼父晚眺,以森木乱鸣蝉分韵》
wǔ yuè niàn yǒu èr rì tóng dèng jiàn shū yí jìn jì zhāo xù sì fù chǎng dié fù wǎn tiào,yǐ sēn mù luàn míng chán fēn yùn
liáng péng yàn yóu bù kě shī,
dèng shì zhū kūn wǎn tóng chū。
héng chá xī kǒu nòng fēi quán,
tóng shù ào tóu kǎn luò rì。
cháng shān táng tū duǎn shān qīng,
shān shàng shí zhàng cāng yún héng。
dà fēng zhèn lín gūi niǎo jí,
kū mù yā shí cán chán míng。
dēng gāo cháng xiào zhāo qíng yuè,
gǔ zhú chūi liáng yè rú xuě。
yè rú xuě,
qīu yūn yūn。
xī líu wú zǐ shān wú chén,
xiě shī liáo jì shān zhōng rén。
(1303—1372)元明间江西金溪人,字太朴,一字云林。师从吴澄、范椁,通五经。元至正间授经筵检讨,与修宋、辽、金三史,累迁翰林学士承旨。入明为翰林侍讲学士。与宋濂同修《元史》。兼弘文馆学士备顾问。后以亡国之臣不宜列侍从为由谪居和州,守余阙庙。怨恨卒。有《危学士集》等。