"况子甚清简" 诗句出自元代诗人危素《越桼日祥文来奉赠一首》
《越桼日祥文来奉赠一首》 拼音标注
yuè qī rì xiáng wén lái fèng zèng yī shǒu
jī yún qǐ céng luán,
dà xuě bèi cháng bǎn。
jì dōng tiān zhèng hán,
nián sùi hū qí wǎn。
yōu yōu yú mèng yáo,
lì lì zǐ dāng fǎn。
qíng qīn zhǎn liáng dí,
yù yǔ yì wú xiàn。
kōng táng gěng wēi dēng,
gǔ mù běi fēng luàn。
tiān shēng ěr wēi yǐ,
yě shǔi jī xū jiàn。
péng zhī hǎn xiāng zhí,
kuàng zǐ shén qīng jiǎn。
xī yě qī bù lái,
cháng yáo fā shēn tàn。
yáng yáng shǔi zhōng lín,
miǎo miǎo yún jì yàn。
míng fā zuò kúi lí,
húi shǒu shān chuān yuǎn。
《越桼日祥文来奉赠一首》 作者简介
(1303—1372)元明间江西金溪人,字太朴,一字云林。师从吴澄、范椁,通五经。元至正间授经筵检讨,与修宋、辽、金三史,累迁翰林学士承旨。入明为翰林侍讲学士。与宋濂同修《元史》。兼弘文馆学士备顾问。后以亡国之臣不宜列侍从为由谪居和州,守余阙庙。怨恨卒。有《危学士集》等。