"郡邑尻脽从" 诗句出自清代诗人魏源《登太行绝顶 其二》
《登太行绝顶 其二》 拼音标注
dēng tài xíng jué dǐng qí èr
yī shí gèn qiān lǐ,
shí shàng sēn wàn fēng。
yáng cháng rào qí xī,
mèng mén zhì qí dōng。
lǐn rán cháng hēi yún,
wǒ xíng rù qí zhōng。
bēng yá huá dà gǔ,
fēi pù liè hóng méng。
zhū shān tīng zhǐ hūi,
qū shì hé jū gōng。
guān sāi zhǒu yì è,
jùn yì kāo zhōu cóng。
áng tóu fù dōng hǎi,
sān yuè jí yóu qióng。
jué dǐng jìng dǐ píng,
wàn mǎ tún chóng yōng。
jiàn líng pī dǎo shì,
è háng dāng guān xióng。
yī miàn zhì tiān xià,
luò yì qū tuó
《登太行绝顶 其二》 作者简介
魏源(1794~1857年),清代启蒙思想家、政治家、文学家,近代中国“睁眼看世界”的先行者之一。名远达,字默深,又字墨生、汉士,号良图,汉族,湖南邵阳隆回人,道光二年举人,二十五年始成进士,官高邮知州,晚年弃官归隐,潜心佛学,法名承贯。魏源认为论学应以“经世致用”为宗旨,提出“变古愈尽,便民愈甚”的变法主张,倡导学习西方先进科学技术,总结出“师夷之长技以制夷”的新思想。