"祸水满掖庭" 诗句出自宋代诗人安道《读唐玄宗纪》
皇天鉴晨牝,高庙降神灵。
深沉收庙算,散落出天星。
风云扫周馀,日月光唐经。
殷鉴岂远而,胡昧前车惩。
冰山寒相府,祸水满掖庭。
赐第过乘舆,设榻淩御屏。
胡儿眼孔大,天子无尊荣。
中有言耻者,掷笔但吞声。
倏忽渔阳变,一鼓如西征。
河北指顾间,二十二降城。
潼关半夜开,长安火不明。
乘舆夜西狩,寂寞出咸京。
天人满道路,风雨秋叶零。
昨为金玉枝,今作逋逃丁。
天子保四海,骨肉无依凭。
百里马嵬坡,如在万里行。
六军不肯发,右相首离形。
忍割肺腑恩,宁顾星夕盟。
閒关蜀道难,肠断雨淋铃。
此时何复道,但恨无国祯。
曲江杳何许,平原不知名。
君子道落漠,小人势峥嵘。
巍巍太宗业,飘荡随蓬萍。
所幸一脉存,太子北收兵。
新脱谗言中,其心常怔怔。
灵武事可嗟,亦复有可矜。
殆哉李林甫,万段不足形。
一时天宝事,足戒千万龄。
《读唐玄宗纪》 拼音标注
dú táng xuán zōng jì
huáng tiān jiàn chén pìn,
gāo miào jiàng shén líng。
shēn chén shōu miào suàn,
sàn luò chū tiān xīng。
fēng yún sǎo zhōu yú,
rì yuè guāng táng jīng。
yīn jiàn qǐ yuǎn ér,
hú mèi qián chē chéng。
bīng shān hán xiāng fǔ,
huò shǔi mǎn yè tíng。
sì dì guò chéng yú,
shè tà líng yù píng。
hú ér yǎn kǒng dà,
tiān zǐ wú zūn róng。
zhōng yǒu yán chǐ zhě,
zhí bǐ dàn tūn shēng。
shū hū yú yáng biàn,
yī gǔ rú xī zhēng。
hé běi zhǐ gù jiān,
èr shí èr jiàng chéng。
tóng guān bàn yè kāi,
cháng ān huǒ bù míng。
chéng yú yè xī shòu,
jì mò chū xián jīng。
tiān rén mǎn dào lù,
fēng yǔ qīu yè líng。
zuó wèi jīn yù zhī,
jīn zuò bū táo dīng。
tiān zǐ bǎo sì hǎi,
gǔ ròu wú yī píng。
bǎi lǐ mǎ wéi pō,
rú zài wàn lǐ xíng。
lìu jūn bù kěn fā,
yòu xiāng shǒu lí xíng。
rěn gē fèi fǔ ēn,
níng gù xīng xī méng。
xián guān shǔ dào nán,
cháng duàn yǔ lín líng。
cǐ shí hé fù dào,
dàn hèn wú guó zhēn。
qū jiāng yǎo hé xǔ,
píng yuán bù zhī míng。
jūn zǐ dào luò mò,
xiǎo rén shì zhēng róng。
wēi wēi tài zōng yè,
piāo dàng súi péng píng。
suǒ xìng yī mài cún,
tài zǐ běi shōu bīng。
xīn tuō chán yán zhōng,
qí xīn cháng zhēng zhēng。
líng wǔ shì kě jiē,
yì fù yǒu kě jīn。
dài zāi lǐ lín fǔ,
wàn duàn bù zú xíng。
yī shí tiān bǎo shì,
zú jiè qiān wàn líng。