“国是益孚”这段文字出自哪里?

上一句:四方於於

“国是益孚”出自宋代诗人王子俊的诗句: 《淳熙内禅颂》

下一句:生齿益蕃

"国是益孚" 诗句出自宋代诗人王子俊《淳熙内禅颂》

太初冥冥孰究孰营
羲仪图之靡丽於成
有圣惟勋疏之瀹之
斧其不条而荒度之
匪世不阜匪穹不佑
可燕可守而勋以不有
乃逊於华与世为公
何以告之曰允执其中
华述厥志亦以命文命
庇克念厥绍以共阐厥盛
皇皇惟天而勋则之
绝德与功绍者克之
我瞻我稽阅世惟千
泯泯芬芬曾莫闯厥藩
天将开之必固培之
厥培以丰古尚克回之
岂惟回之视培浅深
轶而躏之视我斯今
粤岁已酉二月壬戍
天仗宵严彤廷晓跸穆穆寿皇如天斯临
群后在位奉承玉音
曰予一人实倦於勤
退处北宫以笃於亲
赫是大宝畀我圣子
圣子惟睿天命夙以启
不吝於权盍居乃功
释焉不成寿皇之公
寿皇之公其孰发之
念我高宗中心怛之
始时春秋五十有六
向用康宁以燕遐福
亟其与子於密退藏
其子为谁繄我寿皇
寿皇承之匪亟匪徐
二十八年四方於於
国是益孚生齿益蕃
於野於朝肃肃闲闲
圣子重晖如帝之初
於千万年曾靡或渝
熟条不根熟委弗源
念我高宗允逊孔艰
匪高宗是怀艺祖之思
洗时之腥仁涵於肌
灵旗焰焰平国惟九
其酋既贷矧彼群丑
吾子吾孙吾士大夫
毋刻尔刑顾质之书
尔有嘉言尔则我告
我赏我劝如彼害何悼
不以干戈而置诗书
维彼槐庭谓匪儒弗居
列圣一心讳兵与刑
维鲠言是听惟大猷是经
钟我高宗启我寿皇
爰及圣上笃其明昌
惟是四条式克至今
艺祖高宗寿皇之心
匪时匪今振古之式
式勿替厥度亦以燕罔极
帝开明堂百辟来贺
四夷攸同莫敢或讹
不肃不厉不震不竦
焯其旧章贻我垂拱
勋迫耄乃禅於华
华逮陟方俾夏建厥家
孰如高宗及我寿皇
与龄方昌而遽晦厥光
帝降而王功弗德之逮
庸不列五帝而祖三代
孰如我皇惟德崇崇
显号鸿休蔚其并隆
维时寿皇万寿无疆
日三受朝衮冕煌煌
维时皇上治益底厥极
亲心载宁万邦以无斁
万姓讴歌於室於涂
微臣作颂以对於康衢

chún xī nèi shàn sòng
tài chū míng míng,
shú jīu shú yíng。
xī yí tú zhī,
mǐ lì yú chéng。
yǒu shèng wéi xūn,
shū zhī yuè zhī。
fǔ qí bù tiáo,
ér huāng dù zhī。
fěi shì bù fù,
fěi qióng bù yòu。
kě yàn kě shǒu,
ér xūn yǐ bù yǒu。
nǎi xùn yú huá,
yǔ shì wèi gōng。
hé yǐ gào zhī,
yuē yǔn zhí qí zhōng。
huá shù jué zhì,
yì yǐ mìng wén mìng。
bì kè niàn jué shào,
yǐ gòng chǎn jué shèng。
huáng huáng wéi tiān,
ér xūn zé zhī。
jué dé yǔ gōng,
shào zhě kè zhī。
wǒ zhān wǒ jī,
yuè shì wéi qiān。
mǐn mǐn fēn fēn,
céng mò chuǎng jué fán。
tiān jiāng kāi zhī,
bì gù péi zhī。
jué péi yǐ fēng,
gǔ shàng kè húi zhī。
qǐ wéi húi zhī,
shì péi qiǎn shēn。
yì ér lìn zhī,
shì wǒ sī jīn。
yuè sùi yǐ yǒu,
èr yuè rén shù。
tiān zhàng xiāo yán,
tóng tíng xiǎo bì,
mù mù shòu huáng,
rú tiān sī lín。
qún hòu zài wèi,
fèng chéng yù yīn。
yuē yú yī rén,
shí juàn yú qín。
tùi chù běi gōng,
yǐ dǔ yú qīn。
hè shì dà bǎo,
bì wǒ shèng zǐ。
shèng zǐ wéi rùi,
tiān mìng sù yǐ qǐ。
bù lìn yú quán,
hé jū nǎi gōng。
shì yān bù chéng,
wéi shòu huáng zhī gōng。
shòu huáng zhī gōng,
qí shú fā zhī。
niàn wǒ gāo zōng,
zhōng xīn dá zhī。
shǐ shí chūn qīu,
wǔ shí yǒu lìu。
xiàng yòng kāng níng,
yǐ yàn xiá fú。
jí qí yǔ zǐ,
yú mì tùi cáng。
qí zǐ wèi shúi,
yī wǒ shòu huáng。
shòu huáng chéng zhī,
fěi jí fěi xú。
èr shí bā nián,
sì fāng yú yú。
guó shì yì fú,
shēng chǐ yì fán。
yú yě yú zhāo,
sù sù xián xián。
shèng zǐ zhòng hūi,
rú dì zhī chū。
yú qiān wàn nián,
céng mǐ huò yú。
shú tiáo bù gēn,
shú wěi fú yuán。
niàn wǒ gāo zōng,
yǔn xùn kǒng jiān。
fěi gāo zōng shì huái,
yì zǔ zhī sī。
xǐ shí zhī xīng,
rén hán yú jī。
líng qí yàn yàn,
píng guó wéi jǐu。
qí qíu jì dài,
shěn bǐ qún chǒu。
wú zǐ wú sūn,
wú shì dà fū。
wú kè ěr xíng,
gù zhí zhī shū。
ěr yǒu jiā yán,
ěr zé wǒ gào。
wǒ shǎng wǒ quàn,
rú bǐ hài hé dào。
bù yǐ gān gē,
ér zhì shī shū。
wéi bǐ huái tíng,
wèi fěi rú fú jū。
liè shèng yī xīn,
hùi bīng yǔ xíng。
wéi gěng yán shì tīng,
wéi dà yóu shì jīng。
zhōng wǒ gāo zōng,
qǐ wǒ shòu huáng。
yuán jí shèng shàng,
dǔ qí míng chāng。
wéi shì sì tiáo,
shì kè zhì jīn。
yì zǔ gāo zōng,
shòu huáng zhī xīn。
fěi shí fěi jīn,
zhèn gǔ zhī shì。
shì wù tì jué dù,
yì yǐ yàn wǎng jí。
dì kāi míng táng,
bǎi pì lái hè。
sì yí yōu tóng,
mò gǎn huò é。
bù sù bù lì,
bù zhèn bù sǒng。
zhuó qí jìu zhāng,
yí wǒ chúi gǒng。
xūn pò mào,
nǎi shàn yú huá。
huá dài zhì fāng,
bǐ xià jiàn jué jiā。
shú rú gāo zōng,
jí wǒ shòu huáng。
yǔ líng fāng chāng,
ér jù hùi jué guāng。
dì jiàng ér wáng,
gōng fú dé zhī dài。
yōng bù liè wǔ dì,
ér zǔ sān dài。
shú rú wǒ huáng,
wéi dé chóng chóng。
xiǎn hào hóng xīu,
wèi qí bìng lóng。
wéi shí shòu huáng,
wàn shòu wú jiāng。
rì sān shòu zhāo,
gǔn miǎn huáng huáng。
wéi shí huáng shàng,
zhì yì dǐ jué jí。
qīn xīn zài níng,
wàn bāng yǐ wú yì。
wàn xìng ōu gē,
yú shì yú tú。
wēi chén zuò sòng,
yǐ dùi yú kāng qú 。

王子俊

宋吉州吉水人,字才臣,号格斋。王大临子。从杨万里、周必大游,为延誉于朱熹,熹勉以博取守约之功。喜为诗,文章赡蔚典丽,万里极称之。安丙帅蜀,辟为制置使属官。有《史论》、《三松集》等。

Processed in 0.085316 Second , 199 querys.