"休徒暂住釜山坞" 诗句出自明代诗人王志坚《观冯生所藏倭王锦袍歌》
冯生示我倭锦袍,腥风凛凛寒发毛。
天吴紫凤恍惚是,水底鲛人亲自缫。
倭王昔日乘潮入,箕子城头鬼夜泣。
道旁瓦砾青珊瑚,茫茫衰草人膏湿。
休徒暂住釜山坞,帐下健儿弄余武。
鼎烹壮士似孤雏,槊挂婴儿作旋舞。
何人东征拥貔貅,前茅初度辽海头。
咄哉奉使竟不效,抱头窜却临淮侯。
军中谁复探虎穴,猛士如云皆缩舌。
冯生奋髯决独往,丈夫生计三尺铁。
当时清正酋中雄,偏师坐拥千旗红。
葛巾直往恣谈笑,一言未毕意已通。
夷国亦有天,夷人亦有心。
对君指心与君语,戴天愿如沧海深。
临别殷勤重回首,西望长途酹杯酒。
征袍自解锦云鲜,赠君刚及西风后。
归来朝事一番变,讳却和戎尽言战。
征夫羽箭各垂腰,东南转饷车遥遥。
兵连海外不可解,从此司农心计劳。
冯生趣驾归田去,尽铸腰镰作农具。
只今蹩蹩长安尘,姓名不上论功疏。
茅斋夜静闻寒柝,听君话旧灯花落。
君不见钱将军,夜半提师斫阵云。
功高不赏人所惜,鼠牙雀角何纷纷。
世上难凭伸与屈,劝君且尽杯中物。
《观冯生所藏倭王锦袍歌》 拼音标注
guān féng shēng suǒ cáng wēi wáng jǐn páo gē
féng shēng shì wǒ wēi jǐn páo,
xīng fēng lǐn lǐn hán fā máo。
tiān wú zǐ fèng huǎng hū shì,
shǔi dǐ jiǎo rén qīn zì sāo。
wēi wáng xī rì chéng cháo rù,
jī zǐ chéng tóu gǔi yè qì。
dào páng wǎ lì qīng shān hú,
máng máng shuāi cǎo rén gāo shī。
xīu tú zàn zhù fǔ shān wù,
zhàng xià jiàn ér nòng yú wǔ。
dǐng pēng zhuàng shì sì gū chú,
shuò guà yīng ér zuò xuán wǔ。
hé rén dōng zhēng yǒng pí xīu,
qián máo chū dù liáo hǎi tóu。
duō zāi fèng shǐ jìng bù xiào,
bào tóu cuàn què lín huái hóu。
jūn zhōng shúi fù tàn hǔ xué,
měng shì rú yún jiē suō shé。
féng shēng fèn rán jué dú wǎng,
zhàng fū shēng jì sān chǐ tiě。
dāng shí qīng zhèng qíu zhōng xióng,
piān shī zuò yǒng qiān qí hóng。
gé jīn zhí wǎng zì tán xiào,
yī yán wèi bì yì yǐ tōng。
yí guó yì yǒu tiān,
yí rén yì yǒu xīn。
dùi jūn zhǐ xīn yǔ jūn yǔ,
dài tiān yuàn rú cāng hǎi shēn。
lín bié yīn qín zhòng húi shǒu,
xī wàng cháng tú lèi bēi jǐu。
zhēng páo zì jiě jǐn yún xiān,
zèng jūn gāng jí xī fēng hòu。
gūi lái zhāo shì yī fān biàn,
hùi què hé róng jǐn yán zhàn。
zhēng fū yǔ jiàn gè chúi yāo,
dōng nán zhuǎn xiǎng chē yáo yáo。
bīng lián hǎi wài bù kě jiě,
cóng cǐ sī nóng xīn jì láo。
féng shēng qù jià gūi tián qù,
jǐn zhù yāo lián zuò nóng jù。
zhǐ jīn bié bié cháng ān chén,
xìng míng bù shàng lùn gōng shū。
máo zhāi yè jìng wén hán tuò,
tīng jūn huà jìu dēng huā luò。
jūn bù jiàn qián jiāng jūn,
yè bàn tí shī zhuó zhèn yún。
gōng gāo bù shǎng rén suǒ xī,
shǔ yá què jiǎo hé fēn fēn。
shì shàng nán píng shēn yǔ qū,
quàn jūn qiě jǐn bēi zhōng wù 。
《观冯生所藏倭王锦袍歌》 作者简介
(1576—1633)明苏州府昆山人,字弱生,更字淑士,亦字闻修。万历三十八年进士。授南京兵部主事。崇祯初以佥事督湖广学政,礼部推为学政第一。卒官。肆志读书,经史子集之外,兼通内典。少与李长蘅同研席,诗文法唐宋名家。有《读商语》、《四六法海》、《古文渎编》、《香草诗草》。