"豁赋除田千万矣" 诗句出自清代诗人王枟《海坍谣》
五月十五东风起,我向海边看海水。
边民为我诉颠连,我为边民嗟干止。
茅篱咫尺是苍茫,朝宗万派雄如驶。
一潮一汐往来间,日侵月削诚无已。
谁云沧海复桑田,但见桑田沈海底。
忆自熙朝十九年,豁赋除田千万矣。
只今坍有廿余年,庐舍丘墟安可纪。
按籍施弓不易求,田形丘势难比拟。
就中岂无半亩禾,勤农拌此供波靡。
一闻履亩勘真荒,须臾无计图迁徒。
沿海残区欲揠苗,刈此木棉成荒鄙。
冀得豁除尺寸区,以为风涛之一抵。
嗟哉鉴及此情形,温言化导何必尔。
方今圣主恤民艰,岁蠲正赋真沦髓。
九牛安用此一毛,太仓一粟终何裨。
从来有土此有财,无土将焉宁妇子。
额赋岂能问水滨,劝稼何由施耘耔。
不与海水争旦夕,难为穷壤图倍蓰。
潮泥暂退且施弓,真荒真熟胥可指。
归来傍晚宿山间,山人为我话桑梓。
此间一碑近百年,昔日离海三十里。
于今试看几何程,可知坍势从何底。
君不见吴淞城外旧城斜,半在泥中半在沙。
此是东南一故垒,昔年烟火尽芦花。
《海坍谣》 拼音标注
hǎi tān yáo
wǔ yuè shí wǔ dōng fēng qǐ,
wǒ xiàng hǎi biān kàn hǎi shǔi。
biān mín wèi wǒ sù diān lián,
wǒ wèi biān mín jiē gān zhǐ。
máo lí zhǐ chǐ shì cāng máng,
zhāo zōng wàn pài xióng rú shǐ。
yī cháo yī xì wǎng lái jiān,
rì qīn yuè xuē chéng wú yǐ。
shúi yún cāng hǎi fù sāng tián,
dàn jiàn sāng tián shěn hǎi dǐ。
yì zì xī zhāo shí jǐu nián,
huō fù chú tián qiān wàn yǐ。
zhǐ jīn tān yǒu niàn yú nián,
lú shè qīu xū ān kě jì。
àn jí shī gōng bù yì qíu,
tián xíng qīu shì nán bǐ nǐ。
jìu zhōng qǐ wú bàn mǔ hé,
qín nóng bàn cǐ gōng bō mǐ。
yī wén lv̌ mǔ kān zhēn huāng,
xū yú wú jì tú qiān tú。
yán hǎi cán qū yù yà miáo,
yì cǐ mù mián chéng huāng bǐ。
jì dé huō chú chǐ cùn qū,
yǐ wèi fēng tāo zhī yī dǐ。
jiē zāi jiàn jí cǐ qíng xíng,
wēn yán huà dǎo hé bì ěr。
fāng jīn shèng zhǔ xù mín jiān,
sùi juān zhèng fù zhēn lún sǔi。
jǐu níu ān yòng cǐ yī máo,
tài cāng yī sù zhōng hé bì。
cóng lái yǒu tǔ cǐ yǒu cái,
wú tǔ jiāng yān níng fù zǐ。
é fù qǐ néng wèn shǔi bīn,
quàn jià hé yóu shī yún zǐ。
bù yǔ hǎi shǔi zhēng dàn xī,
nán wèi qióng rǎng tú bèi xǐ。
cháo ní zàn tùi qiě shī gōng,
zhēn huāng zhēn shú xū kě zhǐ。
gūi lái bàng wǎn sù shān jiān,
shān rén wèi wǒ huà sāng zǐ。
cǐ jiān yī bēi jìn bǎi nián,
xī rì lí hǎi sān shí lǐ。
yú jīn shì kàn jī hé chéng,
kě zhī tān shì cóng hé dǐ。
jūn bù jiàn wú sōng chéng wài jìu chéng xié,
bàn zài ní zhōng bàn zài shā。
cǐ shì dōng nán yī gù lěi,
xī nián yān huǒ jǐn lú huā。