"旧迹固蓁莽" 诗句出自宋代诗人王禹偁《寄题陕府南溪兼简孙何兄弟》
申湖在陕服,自昔名所重。
许昌遗唐律,人口尚传诵。
旧迹固蓁莽。
胜概犹出众。
前年谪商於,过此方忧恐。
无暇濯溪泉,恻恻心甚痛。
量移还恩宥,方寸稍放纵。
故人孙汉公,勤恳事迎送。
柅车得三宿,延我入溪洞。
春残尚有蝶,夏首始见蝀。
朱樱实颇繁,黄鸟声亦哢。
地幽接府署,亭高瞰村垄。
萦砌水逶迤,入檐山巃嵷。
鲤翻自跃金,蜗曳烧余汞。
石危君子介,昏乱小人勇。
虚凉集鸥鹭,爽垲无蚊蠓。
芰叶巧如剪,萍根密非种。
迳苔自斑驳,岸草互蓊菶。
官酝绿开瓶,时果青出笼。
醉中猛别後,依灼似一梦。
唯愁当要路,时复栖闒茸。
解梁虽近山,尧埆费耕墥。
常风有盬南,日夕尘塕埲。
云泉既辽远,草树非秀耸。
况兹炎蒸月,絷缚何所动。
缅怀八龙会,南溪与谁共。
栖萼本多才,甘棠应少讼。
枕簟与琴书,鴒原聊自奉。
篇章取李杜,讲贯本姬孔。
古文阅韩柳,特策开晁董。
清吹席上来,当暑闭冰冻。
菱脆擘琼枝,瓜甘浮蜜筩。
气秋绿筱战,露晓圆荷捧。
照湖小贺监,溪堂轻马总。
此景且不同,此怀可长恸。
平生好泉石,况复官散冗。
近闻田紫微,涟水许就俸。
援例苟得请,申湖当入用。
终老占溪居,卧看秋泉涌。
《寄题陕府南溪兼简孙何兄弟》 拼音标注
jì tí shǎn fǔ nán xī jiān jiǎn sūn hé xiōng dì
shēn hú zài shǎn fú,
zì xī míng suǒ zhòng。
xǔ chāng yí táng lv̀,
rén kǒu shàng chuán sòng。
jìu jī gù zhēn mǎng。
shèng gài yóu chū zhòng。
qián nián zhé shāng yú,
guò cǐ fāng yōu kǒng。
wú xiá zhuó xī quán,
cè cè xīn shén tòng。
liàng yí huán ēn yòu,
fāng cùn shāo fàng zòng。
gù rén sūn hàn gōng,
qín kěn shì yíng sòng。
nǐ chē dé sān sù,
yán wǒ rù xī dòng。
chūn cán shàng yǒu dié,
xià shǒu shǐ jiàn dōng。
zhū yīng shí pǒ fán,
huáng niǎo shēng yì lòng。
dì yōu jiē fǔ shǔ,
tíng gāo kàn cūn lǒng。
yíng qì shǔi wēi yǐ,
rù yán shān lóng sǒng。
lǐ fān zì yuè jīn,
guā yè shāo yú gǒng。
shí wēi jūn zǐ jiè,
hūn luàn xiǎo rén yǒng。
xū liáng jí ōu lù,
shuǎng kǎi wú wén měng。
jì yè qiǎo rú jiǎn,
píng gēn mì fēi zhǒng。
jìng tái zì bān bó,
àn cǎo hù wěng běng。
guān yùn lv̀ kāi píng,
shí guǒ qīng chū lóng。
zùi zhōng měng bié hòu,
yī zhuó sì yī mèng。
wéi chóu dāng yào lù,
shí fù qī tà róng。
jiě liáng sūi jìn shān,
yáo què fèi gēng dǒng。
cháng fēng yǒu gǔ nán,
rì xī chén wěng běng。
yún quán jì liáo yuǎn,
cǎo shù fēi xìu sǒng。
kuàng zī yán zhēng yuè,
zhí fú hé suǒ dòng。
miǎn huái bā lóng hùi,
nán xī yǔ shúi gòng。
qī è běn duō cái,
gān táng yìng shǎo sòng。
zhěn diàn yǔ qín shū,
líng yuán liáo zì fèng。
piān zhāng qǔ lǐ dù,
jiǎng guàn běn jī kǒng。
gǔ wén yuè hán lǐu,
tè cè kāi cháo dǒng。
qīng chūi xí shàng lái,
dāng shǔ bì bīng dòng。
líng cùi bò qióng zhī,
guā gān fú mì tǒng。
qì qīu lv̀ xiǎo zhàn,
lù xiǎo yuán hé pěng。
zhào hú xiǎo hè jiān,
xī táng qīng mǎ zǒng。
cǐ jǐng qiě bù tóng,
cǐ huái kě cháng tòng。
píng shēng hǎo quán shí,
kuàng fù guān sàn rǒng。
jìn wén tián zǐ wēi,
lián shǔi xǔ jìu fèng。
yuán lì gǒu dé qǐng,
shēn hú dāng rù yòng。
zhōng lǎo zhān xī jū,
wò kàn qīu quán yǒng 。
《寄题陕府南溪兼简孙何兄弟》 作者简介
王禹偁(954—1001)北宋白体诗人、散文家。字元之,汉族,济州巨野(今山东省巨野县)人,晚被贬于黄州,世称王黄州。太平兴国八年进士,历任右拾遗、左司谏、知制诰、翰林学士。敢于直言讽谏,因此屡受贬谪。真宗即位,召还,复知制诰。后贬知黄州,又迁蕲州病死。王禹偁为北宋诗文革新运动的先驱,文学韩愈、柳宗元,诗崇杜甫、白居易,多反映社会现实,风格清新平易。词仅存一首,反映了作者积极用世的政治抱负,格调清新旷远。著有《小畜集》。