"六朝繁盛至隋唐" 诗句出自宋代诗人王禹偁《送姚著作之任宣城》
平生闻说宣城郡,水石幽奇人物俊。
槛外澄江练不收,窗中远岫眉初印。
六朝繁盛至隋唐,才人名士遥相望。
谢公向此凭熊轼,白傅曾为鹿鸣客。
江楼山寺多赋诗,往往题名在僧壁。
皇家早岁平吴後,翰林贾公为太守。
至今清话玉堂中,夸诧江山不离口。
吾君御极初选艺,东枢贰卿新擢第。
解褐曾縻佐郡官,首得宣城为历试。
紫微田郎次登科,东枢受代传厅事。
第三榜中第二人,今在乌台为察视。
迩来通倅少名流,云泉竹树应包羞。
今春忽命姚著作,学术纵横才磊落。
当年雄揖第三名,官路迍邅久漂泊。
去岁献文重召试,新恩始上芸香阁。
未教修史未演纶,宣城奉使聊亲民。
且忻彩服得就养,莫叹朱衣未即真。
旧游应有交朋在,此去仍言婚宦新。
下车布政民休休,高吟浅酌谁献酬。
夜深红烛在何处,绮霞阁通叠嶂楼。
公权书札燕许词,未免山僧乞撰碑。
撰碑书碑即三载,眼看徵诏在丹墀。
却愁未尽江南兴,闲坐蓬瀛挥玉柄。
黄枢侍臣两制官,待君同说宣城景。
《送姚著作之任宣城》 拼音标注
sòng yáo zhù zuò zhī rèn xuān chéng
píng shēng wén shuō xuān chéng jùn,
shǔi shí yōu qí rén wù jùn。
jiàn wài chéng jiāng liàn bù shōu,
chuāng zhōng yuǎn xìu méi chū yìn。
lìu zhāo fán shèng zhì súi táng,
cái rén míng shì yáo xiāng wàng。
xiè gōng xiàng cǐ píng xióng shì,
bái fù céng wèi lù míng kè。
jiāng lóu shān sì duō fù shī,
wǎng wǎng tí míng zài sēng bì。
huáng jiā zǎo sùi píng wú hòu,
hàn lín jiǎ gōng wèi tài shǒu。
zhì jīn qīng huà yù táng zhōng,
kuā chà jiāng shān bù lí kǒu。
wú jūn yù jí chū xuǎn yì,
dōng shū èr qīng xīn zhuó dì。
jiě hé céng mí zuǒ jùn guān,
shǒu dé xuān chéng wèi lì shì。
zǐ wēi tián láng cì dēng kē,
dōng shū shòu dài chuán tīng shì。
dì sān bǎng zhōng dì èr rén,
jīn zài wū tái wèi chá shì。
ěr lái tōng cùi shǎo míng líu,
yún quán zhú shù yìng bāo xīu。
jīn chūn hū mìng yáo zhù zuò,
xué zhú zòng héng cái lěi luò。
dāng nián xióng yī dì sān míng,
guān lù zhūn zhān jǐu piāo bó。
qù sùi xiàn wén zhòng zhào shì,
xīn ēn shǐ shàng yún xiāng gé。
wèi jiào xīu shǐ wèi yǎn lún,
xuān chéng fèng shǐ liáo qīn mín。
qiě xīn cǎi fú dé jìu yǎng,
mò tàn zhū yī wèi jí zhēn。
jìu yóu yìng yǒu jiāo péng zài,
cǐ qù réng yán hūn huàn xīn。
xià chē bù zhèng mín xīu xīu,
gāo yín qiǎn zhuó shúi xiàn chóu。
yè shēn hóng zhú zài hé chù,
qǐ xiá gé tōng dié zhàng lóu。
gōng quán shū zhá yàn xǔ cí,
wèi miǎn shān sēng qǐ zhuàn bēi。
zhuàn bēi shū bēi jí sān zài,
yǎn kàn zhēng zhào zài dān chí。
què chóu wèi jǐn jiāng nán xīng,
xián zuò péng yíng hūi yù bǐng。
huáng shū shì chén liǎng zhì guān,
dài jūn tóng shuō xuān chéng jǐng 。
《送姚著作之任宣城》 作者简介
王禹偁(954—1001)北宋白体诗人、散文家。字元之,汉族,济州巨野(今山东省巨野县)人,晚被贬于黄州,世称王黄州。太平兴国八年进士,历任右拾遗、左司谏、知制诰、翰林学士。敢于直言讽谏,因此屡受贬谪。真宗即位,召还,复知制诰。后贬知黄州,又迁蕲州病死。王禹偁为北宋诗文革新运动的先驱,文学韩愈、柳宗元,诗崇杜甫、白居易,多反映社会现实,风格清新平易。词仅存一首,反映了作者积极用世的政治抱负,格调清新旷远。著有《小畜集》。