“又似大鲸吞尽沧海波”这段文字出自哪里?

上一句:错落晶荧满盘贮

“又似大鲸吞尽沧海波”出自宋代诗人王禹偁的诗句: 《谢宣赐御草书急就章并朱邸旧集歌》

下一句:查牙露出珊瑚树

"又似大鲸吞尽沧海波" 诗句出自宋代诗人王禹偁《谢宣赐御草书急就章并朱邸旧集歌》

臣闻伏羲画卦朴且淳苍颉迼字初有文
大篆小篆八分体楷隶章草何纷纭
因兹八法各有要遂使六艺区以分
其中最难惟草圣玄妙功夫自天性
又闻关雎本王化四始洋洋风化下
比兴赋颂六义分乃有变风兼变雅
仲尼删後屈平作郢客李陵斗名价
古来诗道难得人其唱弥高和弥寡
如今草圣与雅言尽在吾皇万机暇
元年十月近乾明崇文院静寒霜晴
直庐日午雠书罢闲曳朱衣遶砌行
中使传宣来上界忙把鱼须下阶拜
宝函钿轴光陆离御札文书御制诗
折腰汗流魄骇聊一窥
急就章何纵横蓝田种玉苗初成
雪花洒破烟岚壁黑云漏出天汉星
乍似鲛人泣下珠无数错落晶荧满盘贮
又似大鲸吞尽沧海波查牙露出珊瑚树
朱邸集何清奇仙风撼动琼林枝
汉皇休道白云句穆满虚吟黄竹诗
乍似三春直上伯阳台熙熙物华当眼开
又似十洲夜伴王母宴鸶歌凤吟次第来
小臣再拜受一轴捣纸抄诗抄未足
焚香朝向天日看执简夜对星辰读
臣见高宗飞帛亦有名笛迹往往颁公卿
所得不过三五字当时臣子犹为荣
又见玄宗诗什颇留意吟咏时时成御制
属和止于一两篇至今史册犹为贵
若徵往事比明时万分之一徒尔为
未如我四十三纸圣人作一百二章天子诗
永为家宝藏书箧岂让西方贝多叶
且教世世传子孙长与皇家作臣妾

xiè xuān sì yù cǎo shū jí jìu zhāng bìng zhū dǐ jìu jí gē
chén wén fú xī huà guà pò qiě chún,
cāng jié jié zì chū yǒu wén。
dà zhuàn xiǎo zhuàn bā fēn tǐ,
kǎi lì zhāng cǎo hé fēn yún。
yīn zī bā fǎ gè yǒu yào,
sùi shǐ lìu yì qū yǐ fēn。
qí zhōng zùi nán wéi cǎo shèng,
xuán miào gōng fū zì tiān xìng。
yòu wén guān jū běn wáng huà,
sì shǐ yáng yáng fēng huà xià。
bǐ xīng fù sòng lìu yì fēn,
nǎi yǒu biàn fēng jiān biàn yǎ。
zhòng ní shān hòu qū píng zuò,
yǐng kè lǐ líng dǒu míng jià。
gǔ lái shī dào nán dé rén,
qí chàng mí gāo hé mí guǎ。
rú jīn cǎo shèng yǔ yǎ yán,
jǐn zài wú huáng wàn jī xiá。
yuán nián shí yuè jìn gān míng,
chóng wén yuàn jìng hán shuāng qíng。
zhí lú rì wǔ chóu shū bà,
xián yè zhū yī rào qì xíng。
zhōng shǐ chuán xuān lái shàng jiè,
máng bǎ yú xū xià jiē bài。
bǎo hán diàn zhóu guāng lù lí,
yù zhá wén shū yù zhì shī。
zhé yāo hàn líu pò hài liáo yī kūi。
jí jìu zhāng,
hé zòng héng,
lán tián zhǒng yù miáo chū chéng。
xuě huā sǎ pò yān lán bì,
hēi yún lòu chū tiān hàn xīng。
zhà sì jiǎo rén qì xià zhū wú shù,
cuò luò jīng yíng mǎn pán zhǔ。
yòu sì dà jīng tūn jǐn cāng hǎi bō,
chá yá lù chū shān hú shù。
zhū dǐ jí,
hé qīng qí,
xiān fēng hàn dòng qióng lín zhī。
hàn huáng xīu dào bái yún jù,
mù mǎn xū yín huáng zhú shī。
zhà sì sān chūn zhí shàng bó yáng tái,
xī xī wù huá dāng yǎn kāi。
yòu sì shí zhōu yè bàn wáng mǔ yàn,
sī gē fèng yín cì dì lái。
xiǎo chén zài bài shòu yī zhóu,
dǎo zhǐ chāo shī chāo wèi zú。
fén xiāng zhāo xiàng tiān rì kàn,
zhí jiǎn yè dùi xīng chén dú。
chén jiàn gāo zōng fēi bó yì yǒu míng,
dí jī wǎng wǎng bān gōng qīng。
suǒ dé bù guò sān wǔ zì,
dāng shí chén zǐ yóu wèi róng。
yòu jiàn xuán zōng shī shí pǒ líu yì,
yín yǒng shí shí chéng yù zhì。
shǔ hé zhǐ yú yī liǎng piān,
zhì jīn shǐ cè yóu wèi gùi。
ruò zhēng wǎng shì bǐ míng shí,
wàn fēn zhī yī tú ěr wèi。
wèi rú wǒ sì shí sān zhǐ shèng rén zuò,
yī bǎi èr zhāng tiān zǐ shī。
yǒng wèi jiā bǎo cáng shū qiè,
qǐ ràng xī fāng bèi duō yè。
qiě jiào shì shì chuán zǐ sūn,
cháng yǔ huáng jiā zuò chén qiè 。

王禹偁

  王禹偁(954—1001)北宋白体诗人、散文家。字元之,汉族,济州巨野(今山东省巨野县)人,晚被贬于黄州,世称王黄州。太平兴国八年进士,历任右拾遗、左司谏、知制诰、翰林学士。敢于直言讽谏,因此屡受贬谪。真宗即位,召还,复知制诰。后贬知黄州,又迁蕲州病死。王禹偁为北宋诗文革新运动的先驱,文学韩愈、柳宗元,诗崇杜甫、白居易,多反映社会现实,风格清新平易。词仅存一首,反映了作者积极用世的政治抱负,格调清新旷远。著有《小畜集》。

Processed in 0.198401 Second , 221 querys.