yú yǐ kāng xī xīn chǒu rén yín lái rè hé yù xú wén dìng gōng bàn shān táng jīn sān shí nián yǐ gǎn ér yǒu zuò
xī zuò cùi wēi jiān,
tān shū bái zhòu jiān。
zhì jīn chéng hào shǒu,
zhòng cǐ dùi chán yán。
xiè shù yān yún yǎo,
luán bō rì yè chán。
píng shēng jī yóu lì,
yě dāng gù xiāng shān。
(1692—1758)浙江钱塘人,原籍徽州。字师苕,一作师茗、师敏,号谨堂,一号松泉。雍正二年进士,授编修。乾隆间,官至吏部尚书、内阁学士。金川、准噶尔两役,廷谕皆出其手。文典章有体,书法秀润,卒后高宗命词臣摹勒上石,名《时晴斋帖》。有《松泉集》。卒谥文端。