"游者可为纶" 诗句出自南北朝诗人王猷《题函谷关图寿外父尹文亭七十一初度》
寥寥宇宙间,咄咄古今裹。
游者可为纶,飞者可矰矢。
至若乘风云,犹龙有老子。
商周几阅代,柱下寄藏史。
西归为谁来,独为关尹喜。
将与溟涬游,道德落陈纸。
上下五千言,字字抉玄秘。
无名天地根,尔乃是道纪。
虚心与实腹,剌剌含至理。
知雄以守雌,涉世混尘滓。
玄同究旨归,守朴而已矣。
世衰朴亦散,大道久沦弃。
纷纷知巧场,窍凿浑沌毁。
战争蜗角名,攘夺蝇头利。
嗟哉彼世愚,劳扰何时止。
焦灼膏火中,长生安可冀。
如何得长生,试请问李耳。
此老意云何,不过静者是。
吾翁尚玄默,不共世俗靡。
便腹贮大真,冲虑契玄旨。
与物忘町畦,出口泯臧否。
息机娱林泉,厌喧避城市。
岸帻南山云,濯足矶头水。
客来一杯酒,客去仍隐几。
醉乡并梦境,此外皆尘秕。
全生得要术,汗漫托无始。
人拟葛天民,我曰有道器。
青牛西去后,黄老恣麈尾。
无心合道真,千古如翁几。
倘逢皓发人,关尹若舟起。
欣睹玳筵开,东来佳气紫。
《题函谷关图寿外父尹文亭七十一初度》 拼音标注
tí hán gǔ guān tú shòu wài fù yǐn wén tíng qī shí yī chū dù
liáo liáo yǔ zhòu jiān,
duō duō gǔ jīn guǒ。
yóu zhě kě wèi lún,
fēi zhě kě zēng shǐ。
zhì ruò chéng fēng yún,
yóu lóng yǒu lǎo zǐ。
shāng zhōu jī yuè dài,
zhù xià jì cáng shǐ。
xī gūi wèi shúi lái,
dú wèi guān yǐn xǐ。
jiāng yǔ míng xìng yóu,
dào dé luò chén zhǐ。
shàng xià wǔ qiān yán,
zì zì jué xuán mì。
wú míng tiān dì gēn,
ěr nǎi shì dào jì。
xū xīn yǔ shí fù,
là là hán zhì lǐ。
zhī xióng yǐ shǒu cí,
shè shì hùn chén zǐ。
xuán tóng jīu zhǐ gūi,
shǒu pò ér yǐ yǐ。
shì shuāi pò yì sàn,
dà dào jǐu lún qì。
fēn fēn zhī qiǎo cháng,
qiào záo hún dùn hǔi。
zhàn zhēng guā jiǎo míng,
ràng duó yíng tóu lì。
jiē zāi bǐ shì yú,
láo rǎo hé shí zhǐ。
jiāo zhuó gāo huǒ zhōng,
cháng shēng ān kě jì。
rú hé dé cháng shēng,
shì qǐng wèn lǐ ěr。
cǐ lǎo yì yún hé,
bù guò jìng zhě shì。
wú wēng shàng xuán mò,
bù gòng shì sú mǐ。
biàn fù zhǔ dà zhēn,
chōng lv̀ qì xuán zhǐ。
yǔ wù wàng tǐng qí,
chū kǒu mǐn zāng fǒu。
xī jī yú lín quán,
yàn xuān bì chéng shì。
àn zé nán shān yún,
zhuó zú jī tóu shǔi。
kè lái yī bēi jǐu,
kè qù réng yǐn jī。
zùi xiāng bìng mèng jìng,
cǐ wài jiē chén bǐ。
quán shēng dé yào zhú,
hàn màn tuō wú shǐ。
rén nǐ gé tiān mín,
wǒ yuē yǒu dào qì。
qīng níu xī qù hòu,
huáng lǎo zì zhǔ wěi。
wú xīn hé dào zhēn,
qiān gǔ rú wēng jī。
tǎng féng hào fā rén,
guān yǐn ruò zhōu qǐ。
xīn dǔ dài yán kāi,
dōng lái jiā qì zǐ。