"艰苦虽尝莫怨天" 诗句出自清代诗人王荫桐《倡修登瀛桥费款太钜负债难偿赋诗三首 其二》
chàng xīu dēng yíng qiáo fèi kuǎn tài jù fù zhài nán cháng fù shī sān shǒu qí èr
bù xué xū wú bù zuò shàn,
fǎn súi sēng dào mù qiáo yuán。
fēng chūi zhòu shǔi gān hé shì ?
bō wò cán hóng lì yǒu nián。
yíng lù zhòng kāi dāng gòng yuàn,
zhài tái nán xià guǒ shúi lián ?
bàn shēng zhǐ wèi tān míng wù,
jiān kǔ sūi cháng mò yuàn tiān。
王荫桐(1839—1929),字虞琴,邑诸生,家贫顿义气,为仁力不足,慷慨磊落之概,往往发于诗歌,燕赵间豪爽 他为修杜林石桥,“谋其同人并僧,多方募化,远至数万里,风尘仆仆者六七年,桥之圯者始得一还其旧,而荫桐亦积劳债累死矣,生前著诗纪其事。”诗见《民国青县志》。