"绝顶高翻鹳鹤巢" 诗句出自清代诗人王荫槐《焦山放歌怀子颐并寄柳村徵君》
浓云一片浮空来,郁律万古青不开。
东风律峭布帆送,到眼倏忽惊楼台。
海门东去波接天,一拳突兀洪涛间。
长江泱漭望不极,万里一碧流春烟。
阴崖百丈暗松柏,石磴盘盘入空碧。
绝顶高翻鹳鹤巢,天风泠泠生两腋。
丈夫不合淹市廛,不能富贵还学仙。
桃花洞口笑相识,白云待我三千年。
肩拍华阳隐,袂挹焦孝然。
骖鸾驾鹄任所往,安得复有人世摧轮折毂之险相忧煎。
我家杜若洲边往,咫尺蓬莱屡回顾。
风尘澒洞损朱颜,十年悔不携游具。
山僧导我深篁行,指点斜阳作晚晴。
沙边白鸟一双起,江天绚烂朱霞明。
琅琅净玉钟郁郁,瓜洲树风潮窅冥。
援孤琴松声,恋客不能去。
故人曾吹铁笛来,磨崖好句惊仙才。
西风何意遽吹返,嗟哉抑塞尘与埃。
种竹翁,元真子,相望盈盈隔江水。
金丹悟道卧元关,天子蒲轮徵不起。
虚堂明月照清辉,鱼龙寂寂春星低。
幽怀梦绕江南北,瀛海茫茫独鹤飞。
《焦山放歌怀子颐并寄柳村徵君》 拼音标注
jiāo shān fàng gē huái zǐ yí bìng jì lǐu cūn zhēng jūn
nóng yún yī piàn fú kōng lái,
yù lv̀ wàn gǔ qīng bù kāi。
dōng fēng lv̀ qiào bù fān sòng,
dào yǎn shū hū liáng lóu tái。
hǎi mén dōng qù bō jiē tiān,
yī quán tū wù hóng tāo jiān。
cháng jiāng yāng mǎng wàng bù jí,
wàn lǐ yī bì líu chūn yān。
yīn yá bǎi zhàng àn sōng bǎi,
shí dèng pán pán rù kōng bì。
jué dǐng gāo fān guàn hè cháo,
tiān fēng líng líng shēng liǎng yì。
zhàng fū bù hé yān shì chán,
bù néng fù gùi huán xué xiān。
táo huā dòng kǒu xiào xiāng shì,
bái yún dài wǒ sān qiān nián。
jiān pāi huá yáng yǐn,
mèi yì jiāo xiào rán。
cān luán jià hú rèn suǒ wǎng,
ān dé fù yǒu rén shì cūi lún zhé gǔ zhī xiǎn xiāng yōu jiān。
wǒ jiā dù ruò zhōu biān wǎng,
zhǐ chǐ péng lái lv̌ húi gù。
fēng chén hòng dòng sǔn zhū yán,
shí nián hǔi bù xié yóu jù。
shān sēng dǎo wǒ shēn huáng xíng,
zhǐ diǎn xié yáng zuò wǎn qíng。
shā biān bái niǎo yī shuāng qǐ,
jiāng tiān xuàn làn zhū xiá míng。
láng láng jìng yù zhōng yù yù,
guā zhōu shù fēng cháo yǎo míng。
yuán gū qín sōng shēng,
liàn kè bù néng qù。
gù rén céng chūi tiě dí lái,
mó yá hǎo jù liáng xiān cái。
xī fēng hé yì jù chūi fǎn,
jiē zāi yì sāi chén yǔ āi。
zhǒng zhú wēng,
yuán zhēn zǐ,
xiāng wàng yíng yíng gé jiāng shǔi。
jīn dān wù dào wò yuán guān,
tiān zǐ pú lún zhēng bù qǐ。
xū táng míng yuè zhào qīng hūi,
yú lóng jì jì chūn xīng dī。
yōu huái mèng rào jiāng nán běi,
yíng hǎi máng máng dú hè fēi。