“心上人人”这段文字出自哪里?

上一句:人事纷纷;眼底卿卿

“心上人人”出自元代诗人王晔的诗句: 《【双调】新水令_闺情梨花夜》

下一句:【尾声】来时跪膝儿在床前问

"心上人人" 诗句出自元代诗人王晔《【双调】新水令_闺情梨花夜》

闺情梨花夜雨未开门,日迟迟绿窗人困
镜缄鸾未起香尽鸭犹温
半晌抬身舒玉笋整婵鬓
【驻马听】春意犹昏杨柳青牵绵正滚;香腮微印海棠横界线留痕
目前春暖物华新意中人远天涯近
怨未伸枝头春色三分褪
【乔牌儿】灵角儿无定准喜鹊儿少凭信
倚阑无语恹恹闷一春悉憔悴损
【雁儿落】齐臻臻光消宝髻云宽绰绰瘦掩罗衫褃
碧幽幽天高少雁书绿湛湛水阔无鱼信
【得胜令】愁戚戚萧索对清晨情默默冷落坐黄昏
悄促促翠掩合欢帐湿津津红绡拭泪巾
清黯黯销魂烟淡淡草际遥天尽
昏惨惨伤神夜迢迢花残过雨频
【沽美酒】江分平绿草茵门半掩翠苔痕
悄悄闲庭不见人无语自晒空目断定楚台云
【太平令】怪则怪鸾凰生分恼则恼莺燕争春
恨则恨心中有刀悔则悔言而无信
想这厮背恩负恩说着后一言难尽
【水仙子】气吁鸾影宝奁昏愁蹙蛾眉翠黛颦
情随雁足青霄近倚朱扉欲断魂
能消得几个青春?
恰透风光一阵

春来度尽花容数本春先去人瘦三分
【折桂令】春先去人瘦三分
妆减了半面风流
衣松了一捻精神
步红尘愁践红芳上绣榻怕拈绣帖倚朱扉愁盼朱轮
海棠困琴闲玉轸石榴皱睡损罗裙
愁思昏昏人事纷纷;眼底卿卿心上人人
【尾声】来时跪膝儿在床前问将那厮谎舌头裙刀儿碎刎
先将他抛闪去的罪名儿一件件招后把受用过凄凉一星星证了本

【 shuāng diào 】 xīn shǔi lìng _ gūi qíng lí huā yè
gūi qíng lí huā yè yǔ wèi kāi mén,
rì chí chí lv̀ chuāng rén kùn。
jìng jiān luán wèi qǐ,
xiāng jǐn yā yóu wēn。
bàn shǎng tái shēn,
shū yù sǔn zhěng chán bìn。
【 zhù mǎ tīng 】 chūn yì yóu hūn,
yáng lǐu qīng qiān mián zhèng gǔn ; xiāng sāi wēi yìn,
hǎi táng héng jiè xiàn líu hén。
mù qián chūn nuǎn wù huá xīn,
yì zhōng rén yuǎn tiān yá jìn。
yuàn wèi shēn,
zhī tóu chūn sè sān fēn tùn。
【 qiáo pái ér 】 líng jiǎo ér wú dìng zhǔn,
xǐ què ér shǎo píng xìn。
yǐ lán wú yǔ yàn yàn mèn,
yī chūn xī qiáo cùi sǔn。
【 yàn ér luò 】 qí zhēn zhēn guāng xiāo bǎo jì yún,
kuān chuò chuò shòu yǎn luō shān kèn。
bì yōu yōu tiān gāo shǎo yàn shū,
lv̀ zhàn zhàn shǔi kuò wú yú xìn。
【 dé shèng lìng 】 chóu qī qī xiāo suǒ dùi qīng chén,
qíng mò mò lěng luò zuò huáng hūn。
qiǎo cù cù cùi yǎn hé huān zhàng,
shī jīn jīn hóng xiāo shì lèi jīn。
qīng àn àn xiāo hún,
yān dàn dàn cǎo jì yáo tiān jǐn。
hūn cǎn cǎn shāng shén,
yè tiáo tiáo huā cán guò yǔ pín。
【 gū měi jǐu 】 jiāng fēn píng lv̀ cǎo yīn,
mén bàn yǎn cùi tái hén。
qiǎo qiǎo xián tíng bù jiàn rén,
wú yǔ zì shài,
kōng mù duàn dìng chǔ tái yún。
【 tài píng lìng 】 guài zé guài luán huáng shēng fēn,
nǎo zé nǎo yīng yàn zhēng chūn。
hèn zé hèn xīn zhōng yǒu dāo,
hǔi zé hǔi yán ér wú xìn。
xiǎng zhè sī bèi ēn,
fù ēn,
shuō zháo hòu yī yán nán jǐn。
【 shǔi xiān zǐ 】 qì xū luán yǐng bǎo lián hūn,
chóu cù é méi cùi dài pín。
qíng súi yàn zú qīng xiāo jìn,
yǐ zhū fēi yù duàn hún。
néng xiāo dé jī gè qīng chūn ?
qià tòu fēng guāng yī zhèn。
chūn lái dù jǐn huā róng shù běn,
chūn xiān qù rén shòu sān fēn。
【 zhé gùi lìng 】 chūn xiān qù rén shòu sān fēn。
zhuāng jiǎn le bàn miàn fēng líu。
yī sōng le yī niǎn jīng shén。
bù hóng chén chóu jiàn hóng fāng,
shàng xìu tà pà nián xìu tiē,
yǐ zhū fēi chóu pàn zhū lún。
hǎi táng kùn qín xián yù zhěn,
shí líu zhòu shùi sǔn luō qún。
chóu sī hūn hūn,
rén shì fēn fēn ; yǎn dǐ qīng qīng,
xīn shàng rén rén。
【 wěi shēng 】 lái shí gùi xī ér zài chuáng qián wèn,
jiāng nà sī huǎng shé tóu qún dāo ér sùi wěn。
xiān jiāng tā pāo shǎn qù de zùi míng ér yī jiàn jiàn zhāo,
hòu bǎ shòu yòng guò qī liáng yī xīng xīng zhèng le běn。

王晔

  王晔(生卒年未详),字晔,号南斋,杭州人。生性乐观幽默,热爱自然,常对月吟咏。擅长诗章乐府。曾与朱凯合作散曲《双渐小卿问答》16首,内容为双渐与苏小卿的故事,深为时人称道。他创作的杂剧有《卧龙岗》、《双卖华》、《破阴阳八卦桃花女》等,今仅存《桃花女》、《太和正音谱》,列为杰作。至顺年间(1330—1332),他还辑录自春秋到宋金艺人的作品和事迹,汇成《优戏录》一书,当时名士杨维桢为之作序,惜已失传。此外,还有散曲数首传世。

Processed in 0.117590 Second , 185 querys.