“广被频招气频游”这段文字出自哪里?

上一句:声谊文章动天下

“广被频招气频游”出自明代诗人王彦泓的诗句: 《龙友尊慈七十寿歌》

下一句:米车恐触尊慈骂

"广被频招气频游" 诗句出自明代诗人王彦泓《龙友尊慈七十寿歌》

金筑峰峦双凤翘茗兰柯叶香风炽
拔秀钟灵到硕人闺阁典型林下气
璿源遥溯自涂山拾得神螺赣水湾
国士当年杨万里才华犹步卧龙蟠
良姻妙选高门簿婉昵浑如出寒素
姜橘亲调奉舅姑荆簪一洗铅华御
同看淮南一县花悬鱼拔薤在冰衙
横经讲席三年后桐封骄僭消萌芽
越东估客滇南士讴吟是处题碑记
次第看山到永嘉携归只有酬恩泪
凤诏频褒内助贤翟珈辉映紫泥鲜
闺房风义相师友人羡斋眉鹤发仙
买得名妹曾劝进靓妆深夜持茶问
整容拱手诵尚书温公心感清河郡
荀家龙种谢家雏和璧隋珠岂在多
片玉已成清庙器一鸣飞占上林柯
鳣堂暂息鲲鹏驾声谊文章动天下
广被频招气频游米车恐触尊慈骂
钟陵遥隔彩云西梦里诗因啮指啼
于今益信无投杼自古何劳有断机
壮游不用离肠绕胪唱应偕鹤觞到
雷电催开梦笔花露华益茂忘忧草
忆昔狂童犯顺年腥风血雨暗蛮天
讹传梦怪日千变怪梦惊心徒忧煎
须臾风霁烟霾息爱女门楣森鼎立
相逢一笑话团圞不羡珠圆钦玉洁
玉洁珠圆抢攘时造物疑于阿母私
定知仙树秾枝叶各有吉祥云护持
只今兰玉盈阶砌绕膝含饴还问字
置笏终须满一床藏书近欲过千笥
况复修心向鹿车香台时礼妙莲华
故应不羡生天福慧业文人聚一家

lóng yǒu zūn cí qī shí shòu gē
jīn zhú fēng luán shuāng fèng qiáo,
míng lán kē yè xiāng fēng chì。
bá xìu zhōng líng dào shuò rén,
gūi gé diǎn xíng lín xià qì。
xuán yuán yáo sù zì tú shān,
shí dé shén luó gàn shǔi wān。
guó shì dāng nián yáng wàn lǐ,
cái huá yóu bù wò lóng pán。
liáng yīn miào xuǎn gāo mén bù,
wǎn nì hún rú chū hán sù。
jiāng jú qīn diào fèng jìu gū,
jīng zān yī xǐ qiān huá yù。
tóng kàn huái nán yī xiàn huā,
xuán yú bá xiè zài bīng yá。
héng jīng jiǎng xí sān nián hòu,
tóng fēng jiāo jiàn xiāo méng yá。
yuè dōng gū kè diān nán shì,
ōu yín shì chù tí bēi jì。
cì dì kàn shān dào yǒng jiā,
xié gūi zhǐ yǒu chóu ēn lèi。
fèng zhào pín bāo nèi zhù xián,
dí jiā hūi yìng zǐ ní xiān。
gūi fáng fēng yì xiāng shī yǒu,
rén xiàn zhāi méi hè fā xiān。
mǎi dé míng mèi céng quàn jìn,
jìng zhuāng shēn yè chí chá wèn。
zhěng róng gǒng shǒu sòng shàng shū,
wēn gōng xīn gǎn qīng hé jùn。
xún jiā lóng zhǒng xiè jiā chú,
hé bì súi zhū qǐ zài duō。
piàn yù yǐ chéng qīng miào qì,
yī míng fēi zhān shàng lín kē。
zhān táng zàn xī kūn péng jià,
shēng yí wén zhāng dòng tiān xià。
guǎng bèi pín zhāo qì pín yóu,
mǐ chē kǒng hóng zūn cí mà。
zhōng líng yáo gé cǎi yún xī,
mèng lǐ shī yīn niè zhǐ tí。
yú jīn yì xìn wú tóu zhù,
zì gǔ hé láo yǒu duàn jī。
zhuàng yóu bù yòng lí cháng rào,
lú chàng yìng xié hè shāng dào。
léi diàn cūi kāi mèng bǐ huā,
lù huá yì mào wàng yōu cǎo。
yì xī kuáng tóng fàn shùn nián,
xīng fēng xiě yǔ àn mán tiān。
é chuán mèng guài rì qiān biàn,
guài mèng liáng xīn tú yōu jiān。
xū yú fēng jì yān mái xī,
ài nv̌ mén méi sēn dǐng lì。
xiāng féng yī xiào huà tuán luán,
bù xiàn zhū yuán qīn yù jié。
yù jié zhū yuán qiǎng ràng shí,
zào wù yí yú ā mǔ sī。
dìng zhī xiān shù nóng zhī yè,
gè yǒu jí xiáng yún hù chí。
zhǐ jīn lán yù yíng jiē qì,
rào xī hán yí huán wèn zì。
zhì hù zhōng xū mǎn yī chuáng,
cáng shū jìn yù guò qiān sì。
kuàng fù xīu xīn xiàng lù chē,
xiāng tái shí lǐ miào lián huá。
gù yìng bù xiàn shēng tiān fú,
hùi yè wén rén jù yī jiā。

王彦泓

镇江府金坛人,字次回。以岁贡为松江府华亭县训导,卒于官。博学好古,喜作艳体小诗,格调似韩偓。词不多作,而善改昔人词,有加毫颊上之致。有《疑雨集》。

Processed in 0.087134 Second , 221 querys.