"对花窈窕矜红颜" 诗句出自宋代诗人王炎《鳙溪行》
小溪一曲山四合,溪边杨柳藏门阑。
当时边人在花下,对花窈窕矜红颜。
一双白璧不可聘,许我结佩乘青鸾。
我时年少气方锐,自负落笔翻波澜。
谓趁春风上霄汉,可以终老同清欢。
不知辛苦得一第,始见崎岖行路难。
有如萍草无根蒂,二纪流落江湖间。
莫年通籍入金马,虎豹嗔人窥九关。
天边失脚身堕地,春风破浪扁舟还。
云軿未几舍我去,空委边骨埋青山。
重来溪上事皆变,惆怅齐眉难再见。
王母麻姑安在哉,过眼百年皆露电。
老身老子恩义深,不为向来花映面。
花枝一谢明年开,边人一去何时回。
人今不见花亦尽,至此终日空徘徊。
百川宁有西流水,万古滔滔同一轨。
不堪回首细绎思,临没之言犹在耳。
蜀乡有凤空求凰,秦树无乌共将子。
年来年去春复冬,眩生有尽情无穷。
一泓清泪洒不断,四山萧飒来悲风。
惟有老人老更健,年过九十如霜松。
尊则吾母舅,亲又吾妇翁。
收泪相劳问,停车少从容。
悲思无益不自禁,暂时借酒浇心胸。
《鳙溪行》 拼音标注
yóng xī xíng
xiǎo xī yī qū shān sì hé,
xī biān yáng lǐu cáng mén lán。
dāng shí biān rén zài huā xià,
dùi huā yǎo tiǎo jīn hóng yán。
yī shuāng bái bì bù kě pìn,
xǔ wǒ jié pèi chéng qīng luán。
wǒ shí nián shǎo qì fāng rùi,
zì fù luò bǐ fān bō lán。
wèi chèn chūn fēng shàng xiāo hàn,
kě yǐ zhōng lǎo tóng qīng huān。
bù zhī xīn kǔ dé yī dì,
shǐ jiàn qí qū xíng lù nán。
yǒu rú píng cǎo wú gēn dì,
èr jì líu luò jiāng hú jiān。
mò nián tōng jí rù jīn mǎ,
hǔ bào tián rén kūi jǐu guān。
tiān biān shī jiǎo shēn duò dì,
chūn fēng pò làng biǎn zhōu huán。
yún píng wèi jī shè wǒ qù,
kōng wěi biān gǔ mái qīng shān。
zhòng lái xī shàng shì jiē biàn,
chóu chàng qí méi nán zài jiàn。
wáng mǔ má gū ān zài zāi,
guò yǎn bǎi nián jiē lù diàn。
lǎo shēn lǎo zǐ ēn yì shēn,
bù wèi xiàng lái huā yìng miàn。
huā zhī yī xiè míng nián kāi,
biān rén yī qù hé shí húi。
rén jīn bù jiàn huā yì jǐn,
zhì cǐ zhōng rì kōng pái huái。
bǎi chuān níng yǒu xī líu shǔi,
wàn gǔ tāo tāo tóng yī gǔi。
bù kān húi shǒu xì yì sī,
lín méi zhī yán yóu zài ěr。
shǔ xiāng yǒu fèng kōng qíu huáng,
qín shù wú wū gòng jiāng zǐ。
nián lái nián qù chūn fù dōng,
xuàn shēng yǒu jǐn qíng wú qióng。
yī hóng qīng lèi sǎ bù duàn,
sì shān xiāo sà lái bēi fēng。
wéi yǒu lǎo rén lǎo gèng jiàn,
nián guò jǐu shí rú shuāng sōng。
zūn zé wú mǔ jìu,
qīn yòu wú fù wēng。
shōu lèi xiāng láo wèn,
tíng chē shǎo cóng róng。
bēi sī wú yì bù zì jìn,
zàn shí jiè jǐu jiāo xīn xiōng 。