"妖妇春澄梦泽天" 诗句出自清代诗人王顼龄《喜湖南诸路大捷和学士李容斋前辈韵二首 其一》
xǐ hú nán zhū lù dà jié hé xué shì lǐ róng zhāi qián bèi yùn èr shǒu qí yī
jiàng qí qiān piàn lǐn jūn chuán,
yāo fù chūn chéng mèng zé tiān。
bǎi yuè fēng yān tōng mǎ yuán,
bā gōng cǎo mù zǒu fú jiān。
dì xīn zì qiē píng wú hòu,
miào suàn zhēn chéng xià lài xiān。
cóng cǐ mán fāng gē dà dìng,
zhú qióng jǔ jiàng gòng nián nián。
(1642—1725)清江苏华亭人,字颛士,又字容士,号瑁湖,晚号松乔老人。康熙十五年进士。十八年,举博学鸿儒,试一等,授编修。历侍讲、侍讲学士、礼部侍郎,至武英殿大学士。在职以“安静”称。雍正间,加太子太傅。卒谥文恭。有《世恩堂集》。