"敲门剥啄谁传命" 诗句出自宋代诗人王庠《庠拜手顿首启伏蒙学士九丈再赐诗章庠僭率继和尚觊采览》
xiáng bài shǒu dùn shǒu qǐ fú méng xué shì jǐu zhàng zài sì shī zhāng xiáng jiàn lv̀ jì hé shàng jì cǎi lǎn
míng fèng lǎn dé lái jì nián,
yào zhī shèng zé rú líu quán。
shuāng zhōng táng qián bǎo zhú shí,
dào rén yú fèng fǔ shùn xián。
qiāo mén bō zhuó shúi chuán mìng,
dàn yún mó dān kāi tiān jìng。
míng zhāo xiāng yuē sòng fú wēng,
yè jìng lín shēn rào qīng qìng。
fú wēng wàn lǐ lí gǔi mén,
zhú zhī mò nǎo bái shǐ jūn。
yù shì gāng cháng zhì bīng tàn,
bào qín yuǎn bié chōng xíng yún。
xiè hòu dōng pō yìng huà jìu,
dàn shuō hǎi shān qiān wàn xìu。
dào xiáng wèn xùn jīn hé rú,
zì xiào nóng huán kōng hè shòu。
wǒ bù kùi tiān qī rì yuè,
hé xū gèng kòu bēi jiào shuō。
yù jú dòng tiān yún rào chuán,
yú gān yuǎn xìn fán gōng chuán。
(1074—?)荣州人,字周彦。王梦易子。七岁能属文。十三岁丧父,哀愤深切,闭户穷经史百家书传注之学,寻师千里,究其旨归。徽宗崇宁时,应能书,为首选。因上书论时政得失,下第径归,奉亲养志。后复举八行,大司成考定为天下第一,诏旌其门,赐号处士,寻改潼川府教授,赐出身及章服,一日四命俱至,竟力辞不受。虽处山林,唱酬赋咏,皆爱君忧国之言。卒谥贤节。