"劝人达节通天命" 诗句出自宋代诗人王庠《庠窃观学士九丈题此君轩诗谨次元韵因以求教》
xiáng qiè guān xué shì jǐu zhàng tí cǐ jūn xuān shī jǐn cì yuán yùn yīn yǐ qíu jiào
zhú jūn jǐu yào yǐ wàng nián,
lín fēng xiāng yǔ yè xiǎng quán。
xīu xué wǒ tú zhōng sì bì,
mò shī wǒ zhí jìng rú xián。
quàn rén dá jié tōng tiān mìng,
shū juàn ruò shéng míng ruò jìng。
chǐ wú wǎng jǐ kōng sù zhòu,
shèng qǐ yǒu xīn yóu jí qìng。
sùi hán lái bàn lǎo chái mén,
wǒ qǐ hǎo jìng wèi zào jūn。
wéi yǒu qīng qīng sì shí xìng,
xiào fā qiān zài kōng fú yún。
píng ān wèi bào chūn yī jìu,
zhēn zhòng dào rén lián tè xìu。
rěn jī níng kě shí wú ròu,
xiāng dùi wàng xíng sǔn hēi shòu。
gèng yǒu fú wēng xīn sì yuè,
píng shēng xiāng zhào hé láo shuō。
bù wèi jiān chá bù zuò chuán,
qīng fēng wàn hè dào chù chuán。
(1074—?)荣州人,字周彦。王梦易子。七岁能属文。十三岁丧父,哀愤深切,闭户穷经史百家书传注之学,寻师千里,究其旨归。徽宗崇宁时,应能书,为首选。因上书论时政得失,下第径归,奉亲养志。后复举八行,大司成考定为天下第一,诏旌其门,赐号处士,寻改潼川府教授,赐出身及章服,一日四命俱至,竟力辞不受。虽处山林,唱酬赋咏,皆爱君忧国之言。卒谥贤节。