"太清上界封云篆" 诗句出自清代诗人王文诰《登上界三峰从神湖望夜乐池还憩青羊石》
罡风吹衣裂,补缀来片云。
禹步登上界,下视云中君。
神湖遥接夜乐水,傍守青羊作长跪。
白环之树丹刚林,空青万条玉间金。
风泉纷起响琴筑,琅琅九奏八会调仙音。
东极天,浮黎国,老聃一开紫字帙,举授青真东海童,尹喜玄观求不得。
求不得,将何之,先吾闻道吾之师。
跽请丫角青童儿,童儿为言子可教。
可教隔一尘,不见琼花玉蕊更翻新。
朝跨青鸾暮赤凤,白波浩淼连天津。
红颜春树一挥手,日魂月魄自转河车轮。
河车轮,驻景方,他时东海波不扬。
我骑东海青石羊,太清上界封云篆,缥缈三峰环绕神湖光。
子盍求我乐池上,神虎销魔一轴开琳琅。
尹喜授记别,童儿狡狯掉此舌。
东华玉女击西盈,神真自向华存说。
上元降敕扶广山,六甲灵飞授刘彻。
蟠桃岁熟阅三千,尹喜头颅卉回雪,知否曾来学宝诀。
我今唤起石羊群,太霞一曲排空闻。
袖得三峰归下界,绘图一炷妙香薰。
《登上界三峰从神湖望夜乐池还憩青羊石》 拼音标注
dēng shàng jiè sān fēng cóng shén hú wàng yè lè chí huán qì qīng yáng shí
gāng fēng chūi yī liè,
bǔ zhùi lái piàn yún。
yǔ bù dēng shàng jiè,
xià shì yún zhōng jūn。
shén hú yáo jiē yè lè shǔi,
bàng shǒu qīng yáng zuò cháng gùi。
bái huán zhī shù dān gāng lín,
kōng qīng wàn tiáo yù jiān jīn。
fēng quán fēn qǐ xiǎng qín zhú,
láng láng jǐu zòu bā hùi diào xiān yīn。
dōng jí tiān,
fú lí guó,
lǎo dān yī kāi zǐ zì zhì,
jǔ shòu qīng zhēn dōng hǎi tóng,
yǐn xǐ xuán guān qíu bù dé。
qíu bù dé,
jiāng hé zhī,
xiān wú wén dào wú zhī shī。
jì qǐng yā jiǎo qīng tóng ér,
tóng ér wèi yán zǐ kě jiào。
kě jiào gé yī chén,
bù jiàn qióng huā yù rǔi gèng fān xīn。
zhāo kuà qīng luán mù chì fèng,
bái bō hào miǎo lián tiān jīn。
hóng yán chūn shù yī hūi shǒu,
rì hún yuè pò zì zhuǎn hé chē lún。
hé chē lún,
zhù jǐng fāng,
tā shí dōng hǎi bō bù yáng。
wǒ qí dōng hǎi qīng shí yáng,
tài qīng shàng jiè fēng yún zhuàn,
piǎo miǎo sān fēng huán rào shén hú guāng。
zǐ hé qíu wǒ lè chí shàng,
shén hǔ xiāo mó yī zhóu kāi lín láng。
yǐn xǐ shòu jì bié,
tóng ér jiǎo huá diào cǐ shé。
dōng huá yù nv̌ jí xī yíng,
shén zhēn zì xiàng huá cún shuō。
shàng yuán jiàng chì fú guǎng shān,
lìu jiǎ líng fēi shòu líu chè。
pán táo sùi shú yuè sān qiān,
yǐn xǐ tóu lú hùi húi xuě,
zhī fǒu céng lái xué bǎo jué。
wǒ jīn huàn qǐ shí yáng qún,
tài xiá yī qū pái kōng wén。
xìu dé sān fēng gūi xià jiè,
hùi tú yī zhù miào xiāng xūn。
《登上界三峰从神湖望夜乐池还憩青羊石》 作者简介
(1764—?)清浙江仁和人,字纯生,号见大。曾独游皋亭诸山探梅,爱二松奇古,因号二松居士。善画,绘寻丈大幅尤兀傲有奇气。客粤三十年。工诗。尤深于史学,所撰《苏诗编注集成》,集以前注家之大成,并可订正《宋史》之误。有《韵山堂集》、《二松庵游草》。