"行傍绿堤将过尽" 诗句出自宋代诗人王庭圭《出城北由山径入彻源忽逢荷花弥望不知为何处询其地名曰长塘又行数里行大路出连岭作诗记之》
chū chéng běi yóu shān jìng rù chè yuán hū féng hé huā mí wàng bù zhī wèi hé chù xún qí dì míng yuē cháng táng yòu xíng shù lǐ xíng dà lù chū lián líng zuò shī jì zhī
shān gēn xì lù rào cháng táng,
hū yǒu hé huā zhào shǔi guāng。
wù rù gū cūn kàn qīng bì,
què féng qiān gài yǒng hóng zhuāng。
cǎi lián bù jiàn xī zhōng nv̌,
huǎn pèi tú qiān mǎ shàng láng。
xíng bàng lv̀ dī jiāng guò jǐn,
húi biān xiǎo zhù xī yú xiāng。
(1080—1172)宋吉州安福人,字民瞻,号卢溪。徽宗政和八年进士。为茶陵丞,有能政。高宗绍兴中,胡铨上疏乞斩秦桧等,谪新州,庭圭独以诗送行。绍兴十九年,坐讪谤编管辰州。桧死,许自便。孝宗即位,除国子监主簿。乾道中除直敷文阁。博学兼通,工诗,尤精于《易》。有《卢溪集》、《易解》、《沧海遗珠》等。