shì cóng xiàn mén xià jīng xī hú shàng gūi jiàn zhú jiān táo huā shèng kāi hú shàng jǐng wù yī xīn yīn chéng liǎng jué jù chéng xiàng zǎi qí yī
péng zé mén qián wéi yǒu lǐu,
hé yáng xiàn lǐ zhǐ zāi huā。
rú jīn jiā zhú kāi táo lǐ,
yóu sì dāng nián cì shǐ jiā。
(1080—1172)宋吉州安福人,字民瞻,号卢溪。徽宗政和八年进士。为茶陵丞,有能政。高宗绍兴中,胡铨上疏乞斩秦桧等,谪新州,庭圭独以诗送行。绍兴十九年,坐讪谤编管辰州。桧死,许自便。孝宗即位,除国子监主簿。乾道中除直敷文阁。博学兼通,工诗,尤精于《易》。有《卢溪集》、《易解》、《沧海遗珠》等。