gǔi wèi chūn bèi zhào dōng shān yì lǎo lái hè yuē zhào zhōu bā shí yóu xíng jiǎo yǐ shī dá zhī yún
bā shí xīn yóu wèi qiǎo rán,
héng dàn zhǔ zhàng bù xíng chán。
dū chéng yóu biàn gūi lái rì,
què shǐ shúi huán tāng shǔi qián。
(1080—1172)宋吉州安福人,字民瞻,号卢溪。徽宗政和八年进士。为茶陵丞,有能政。高宗绍兴中,胡铨上疏乞斩秦桧等,谪新州,庭圭独以诗送行。绍兴十九年,坐讪谤编管辰州。桧死,许自便。孝宗即位,除国子监主簿。乾道中除直敷文阁。博学兼通,工诗,尤精于《易》。有《卢溪集》、《易解》、《沧海遗珠》等。