"独惜轻䃣贞玉坚" 诗句出自清代诗人王颂蔚《题徐昭法山水》
乙酉春阅海王肆,此帧弃置墙壁间。
蠹蝇玷识者少,购之三百青铜钱。
拂拭锦贉露奇秀,平远如见江南山。
昭法先生昔飞遁,弱冠早赋《招隐》篇。
布衣草履绝城市,涧上上沙诛一廛。
终身不受安邑馈,日高往往无{炊鬲}烟。
潜庵慕道屏车骑,末由一睹园绮颜。
俗流好事幻赝鼎,谓曾造膝相周旋。
骨董之羹不足道,独惜轻䃣贞玉坚。
作此画时岁癸酉,是为康熙卅二年。
不署元号题甲子,柴桑思晋心皦然。
先生时年七十二,慭遗一老应华颠。
越岁甲戌便委蜕,遗人间世登上仙。
我因重续图经记,十年前曾寓渎川。
闲随巾拂拜祠下,寒泉秋菊歌神弦。
涧户无人夕阳静,时有白鹤飞上天。
水流绕屋岩花笑,但闻琴筑鸣涓涓。
于今聊浪万人海,青山不到轩窗前。
芝讪鹤怨良自愧,衣化为缁何能湔。
秋风起兮我当去,扁舟采莼西涧边。
《题徐昭法山水》 拼音标注
tí xú zhāo fǎ shān shǔi
yǐ yǒu chūn yuè hǎi wáng sì,
cǐ zhèng qì zhì qiáng bì jiān。
dù yíng diàn shì zhě shǎo,
gòu zhī sān bǎi qīng tóng qián。
fú shì jǐn tǎn lù qí xìu,
píng yuǎn rú jiàn jiāng nán shān。
zhāo fǎ xiān shēng xī fēi dùn,
ruò guān zǎo fù 《 zhāo yǐn 》 piān。
bù yī cǎo lv̌ jué chéng shì,
jiàn shàng shàng shā zhū yī chán。
zhōng shēn bù shòu ān yì kùi,
rì gāo wǎng wǎng wú { chūi lì } yān。
qián ān mù dào píng chē qí,
mò yóu yī dǔ yuán qǐ yán。
sú líu hǎo shì huàn yàn dǐng,
wèi céng zào xī xiāng zhōu xuán。
gǔ dǒng zhī gēng bù zú dào,
dú xī qīng hǔi zhēn yù jiān。
zuò cǐ huà shí sùi gǔi yǒu,
shì wèi kāng xī sà èr nián。
bù shǔ yuán hào tí jiǎ zǐ,
chái sāng sī jìn xīn jiǎo rán。
xiān shēng shí nián qī shí èr,
yìn yí yī lǎo yìng huá diān。
yuè sùi jiǎ xū biàn wěi shùi,
yí rén jiān shì dēng shàng xiān。
wǒ yīn zhòng xù tú jīng jì,
shí nián qián céng yù dú chuān。
xián súi jīn fú bài cí xià,
hán quán qīu jú gē shén xián。
jiàn hù wú rén xī yáng jìng,
shí yǒu bái hè fēi shàng tiān。
shǔi líu rào wū yán huā xiào,
dàn wén qín zhú míng juān juān。
yú jīn liáo làng wàn rén hǎi,
qīng shān bù dào xuān chuāng qián。
zhī shàn hè yuàn liáng zì kùi,
yī huà wèi zī hé néng jiān。
qīu fēng qǐ xī wǒ dāng qù,
biǎn zhōu cǎi chún xī jiàn biān。