"法鼓恋声生寂灭" 诗句出自明代诗人王慎中《钱侍御宿天池寺疾作召医予属有事不及往问以诗代柬》
qián shì yù sù tiān chí sì jí zuò zhào yì yú shǔ yǒu shì bù jí wǎng wèn yǐ shī dài jiǎn
wén jūn dān wò nán shān ā,
wèi liàn shéng chuáng qǐ bìng mó。
fǎ gǔ liàn shēng shēng jì miè,
xiāng chí hán zhào xǐ fán kē。
fān jīng bàn yǔ fāng shū zá,
fēi ǎi piān cóng zhěn xí duō。
wèn xùn yǒu huái nán zì wǎng,
kōng lìng shì jì zuò wéi mó。
王慎中 (1509年10月10日—1559年8月19日[1] ),字道思,早年因读书于清源山中峰遵岩,号遵岩居士,后号南江。因家庭排行第二,又称王仲子,晋江(今属福建)人。明代诗人、散文家,嘉靖八才子之首,为明朝反复古风的代表人物之一。