“人生思亲无绝期”这段文字出自哪里?

上一句:沧溟易竭山可亏

“人生思亲无绝期”出自明代诗人王汝玉的诗句: 《题张良之思亲堂》

下一句:二亲昔时在庭闱

tí zhāng liáng zhī sī qīn táng
èr qīn xī shí zài tíng wéi,
xiào zǐ piān piān wǔ cǎi yī。
èr qīn yǐ mò gūi huáng tǔ,
xiào zǐ kōng sī cǎi yī wǔ。
chūn fēng huā kāi qīu yè huáng,
yǔ lù jì rú tiān jiàng shuāng。
líu guāng wú qíng bù xiāng dài,
cǐ xīn sī qīn nà kě wàng。
dāng nián zhǒng dé cháng shēng cǎo,
chóu chàng rú jīn yì kū gǎo。
cāng míng yì jié shān kě yú,
rén shēng sī qīn wú jué qī。

王汝玉

(?—1415)明苏州府长洲人,本名璲,以字行,号青城山人。少从杨维桢学。落笔数千言,文不加点。年十七中浙江乡试。洪武末以荐摄郡学教授,擢翰林五经博士。永乐初进春坊赞善,预修《永乐大典》。声名大噪,出诸老臣上,遂被轻薄名。后坐解缙累,下诏狱论死。有《青城山人集》。

Processed in 0.159831 Second , 221 querys.